"Đừng giận nữa, đừng giận nữa..." Anh đẩy một cốc sôcôla nóng đến trước mặt tôi.

Tôi lắc đầu: "Tôi không phải..."

"Tôi biết."

"Tôi mỗi ngày đều nỗ lực làm việc..."

"Ừ."

"Tôi thăng chức tăng lương đều là... đều là dựa vào làm thêm giờ, huhuhu..."

"Đúng, cô còn chăm chỉ, trách nhiệm hơn bất cứ ai."

"Vậy mà bây giờ mọi người đều cho rằng tôi ngủ với anh để thăng tiến..." Tôi khóc lớn: "Bọn họ cho rằng... bọn họ cho rằng... tôi chỉ là tình nhân của anh..."

"Sẽ không có chuyện đó đâu." Tôi được ôm vào một vòng tay ấm áp: "Mắt mọi người đều sáng như tuyết, cô đã làm những việc gì, đã làm bao nhiêu việc, trong lòng mọi người đều có một cán cân."

...Thật sao? Trong lồng n.g.ự.c mà tôi đang dựa vào vang lên một tiếng cười khẽ: "Hơn nữa- cô cũng không phải là tình nhân."

Có lẽ là do được bao bọc bởi mùi hương gỗ quen thuộc mà tôi yêu thích, hoặc có lẽ là do nhận được sự an ủi dịu dàng, tâm trạng của tôi dần dần bình tĩnh lại.

Hơn mười phút sau, khi tôi hoàn toàn tỉnh táo lại từ trạng thái mơ màng do khóc lóc, tôi đột nhiên giật mình...

Khoan đã!

Tại sao tôi lại ôm chặt Tô Cẩm Thần như vậy?!

...

Tôi vội vàng đẩy anh ra.

Lý Mộc Nhi vừa mới đến gây rối.

Danh dự của tôi đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc.

Tôi vừa thề thốt với trời đất rằng thư ký Diệp tôi trong sạch, ngay sau đó đã ôm ấp Tô Cẩm Thần.

Nếu ra tòa, đến cả La Tường cũng không thể bảo vệ tôi thắng kiện.

"Tôi và cô ta không có quan hệ gì." Tô Cẩm Thần nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng.

Tôi và anh cũng không có quan hệ gì!

"Trai đơn gái chiếc vẫn nên chú ý một chút." Tôi xoay người đi ra ngoài, đầu ngón tay chạm vào tay nắm cửa: "Tôi không muốn vì chuyện riêng của anh mà bị liên lụy..."

Bàn tay của Tô Cẩm Thần vượt qua vai tôi, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.

"Xin lỗi." Hơi thở của anh rất nóng, khiến tôi hơi run rẩy: "Trong lúc tôi không biết, cô ta đã tìm cô gây phiền phức rất nhiều lần phải không? Xin lỗi, sau này sẽ không như vậy nữa."

"Ha, thư ký không phải là để bị gây phiền phức sao." Tôi nói móc.

"Dòng tiền của công ty có vấn đề, nhà cô ta có tiền, bố mẹ tôi đã tự ý đính hôn cho tôi khi tôi không đồng ý. Tôi không đến."

Tôi sửng sốt.

Xoay người nhìn anh.

Vành mắt Tô Cẩm Thần hơi đỏ, tóc mái lòa xòa trông có chút yếu ớt.

"Không ngờ tổng giám đốc Tô anh... anh đây là bị ép duyên..."

"Ừm." Anh rũ mắt, ra vẻ yếu đuối, đáng thương.

"...Sao không nói sớm." Tôi còn coi Lý Mộc Nhi như tổ tông mà cung phụng.

"Cô có hỏi đâu."

Tôi như bị bỏng.

"Mọi người đều biết, trừ cô." Anh ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy trách móc: "Cô đối với tôi... không hỏi han, quan tâm."

6.

Sau khi về nhà, tôi mở vòng bạn bè của Mã Nhâm ra xem.

Tin tức đính hôn của Tô Cẩm Thần, tôi cũng là xem được ở đây.

Hoành tráng, mộng mơ.

Lúc đó tôi liếc qua một cái, trong lòng hẫng một nhịp, vội vàng lướt qua.

Liên quan gì đến tôi.

Có quan hệ gì với tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Không muốn xem.

Nhưng bây giờ, tôi đã có thể bình tĩnh đối mặt với những lời chúc mừng đầy ắp bên dưới.

Và trong vô số lời chúc mừng, có một bình luận khiến người ta tức sôi máu...

Tô Cẩm Thần: Sao cậu lại đến? Tôi còn chưa đến.

Mã Nhâm: Thật hay giả vậy, tổng giám đốc Tô?

Tô Cẩm Thần: Giả. Hôn nhân sắp đặt, cần phải chống lại.

Thế là những lời chúc phúc biến thành một tràng dài "chống lại"...

Tôi che mặt khẽ cười.

Quả nhiên mọi người đều biết.

...Trừ tôi.

Không biết từ khi nào, tôi cố ý lảng tránh nói chuyện riêng của Tô Cẩm Thần.

Chúng tôi mỗi ngày cùng nhau đi làm, tan làm, nhưng chúng tôi lại cách xa nhau rất nhiều.

Tôi biết tổng giám đốc trẻ tuổi, đẹp trai, tài sản hàng trăm tỷ, rồi một ngày nào đó sẽ thuộc về một ai đó.

Sớm hay muộn.

Dù sao cũng không phải là tôi.

Cho nên tôi nghĩ đến chuyện của anh thì có ích gì.

Nghĩ rồi cũng chỉ thêm đau lòng.

Không quan tâm, không bàn luận, không can dự, thậm chí không nhìn.

Tôi tự cô lập mình.

Đây chính là khoảng cách mà tôi giữ với anh.

Không có kỳ vọng thì sẽ không có thất vọng.

Tuy nhiên, Tô Cẩm Thần hình như... chưa từng khiến tôi đau lòng, thất vọng.

Tôi đỏ mặt gãi gãi cổ.

Thật là, người đứng đắn ai lại đi xem vòng bạn bè làm gì...

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Một tiếng chuông điện thoại cắt đứt sự ngượng ngùng của tôi.

Là mẹ tôi.

"Thấm à, con mau về nhà một chuyến! Anh trai con nhập viện rồi!"

Niềm vui vừa chớm nở của tôi, trong nháy mắt dập tắt.

...

Hôm đó, tôi giao lại tất cả công việc cho trợ lý, sau đó tự phê duyệt cho mình một kỳ nghỉ phép, bắt chuyến tàu cao tốc về quê.

Nhà tôi ở vùng nông thôn Hồ Bắc.

Anh trai tôi bị bệnh thận, hồi nhỏ tiêm thuốc bị hỏng, không làm được việc nặng, mỗi tháng phải trả một khoản tiền thuốc không lớn không nhỏ.

Thực sự là khó khăn.

Năm đó suýt chút nữa tôi còn không được học đại học.

Nếu không phải tôi kiên trì, thì gia đình đã gả tôi đi năm mười tám tuổi rồi.

Cũng may tôi cắn răng chịu đựng, vừa vay tiền học phí vừa nhận học bổng, làm việc ngày đêm không nghỉ, cuối cùng cũng có được tấm bằng, tìm được một công việc trong thành phố, có thể coi là thay đổi số phận.

Tuy nhiên, tôi đã có thể nhìn thấy rõ giới hạn của mình.

Không mua nổi nhà, không mua nổi xe, không kết hôn nổi, chó cũng không nuôi nổi.

Điểm kết thúc của tôi chẳng qua chỉ là điểm khởi đầu của người khác.

Giống như câu chuyện cười kia: Bình thường là Selina, về nhà là Thúy Hoa.

Đây chính là chân dung chân thật của tôi.

Rung lắc bảy, tám tiếng đồng hồ về đến huyện, ngủ một đêm ở nhà nghỉ, sáng hôm sau bắt xe buýt về làng.

Nhà tôi ở trong làng coi như là có điều kiện, mấy năm trước tôi đưa cho bố mẹ ba mươi vạn, hai ông bà tự tay xây một căn nhà ba tầng khang trang.

Đúng vậy, nhà của tôi là do bố mẹ tôi tự tay xây...

Lúc vào nhà, mẹ tôi đang đuổi gà trong sân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện