Người chứng hôn là một lãnh đạo trong đơn vị của Lục Tế Thanh, người mà Lý Xuân Lan đã gặp ở đồn cảnh sát.

"...Cuối cùng, hy vọng hai người vĩnh kết đồng tâm, cùng nhau nâng đỡ, cùng nhau tiến bộ trong cuộc sống tương lai!"

Sau lời chúc phúc của lãnh đạo, tiếng pháo hoa vang lên, những dải ruy băng màu vàng óng ánh bay lượn, vô cùng đẹp mắt.

"Xuân Lan, anh sẽ yêu thương em cả đời."

"Vậy anh phải vĩnh viễn nhớ lời này đấy!" Lý Xuân Lan nghiêm túc nói.

"Ừm...anh thề!"

Hai người nắm tay nhau thì thầm lời thề, không biết ai đó lớn tiếng hô hào: "Hôn nhau đi, hôn nhau đi, hôn nhau đi!!!"

Bị đám đông thúc giục hôn nhau... trong mắt Lý Xuân Lan hình như chỉ nhìn thấy Lục Tế Thanh.

Lễ cưới linh đình và hạnh phúc như thế này thật tuyệt vời!

"Tế Thanh, cảm ơn anh." Lý Xuân Lan thì thầm, vì tiếng ồn quá lớn nên Lục Tế Thanh không nghe rõ.

Cô cảm ơn anh đã xuất hiện bên cạnh cô, cho cô một người đàn ông có thể ủng hộ cô tiến bộ, tôn trọng lựa chọn của cô, và yêu thương cô rất nhiều.

Trong kiếp này, kiến thức, hiểu biết, tài sản, sự nghiệp và địa vị đều có thể đạt được thông qua nỗ lực.

Cô đã cố gắng, rất vất vả, rất vất vả để đạt được những gì mà kiếp trước cô không dám mơ tưởng.

Nhưng chỉ có tình cảm và hôn nhân, không phải một người có thể kiểm soát được.

May mắn thay, lần này cô đã lấy được một người chồng tuyệt vời!

...

Sau khi kết hôn, Lục Tế Thanh cũng chuyển thẳng từ ký túc xá đơn vị đến nhà Lý Xuân Lan.

Bởi vì ở mặt ngoài anh chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường trong một đơn vị bình thường, hiện tại ở nhà của Lý Xuân Lan, anh đột nhiên trở thành đại diện cho những người đàn ông "một bước lên trời".

Dù Lý Xuân Lan giải thích với bên ngoài lương của Lục Tế Thanh rất cao, lúc cô học ở nước ngoài anh cũng thường xuyên gửi tiền cho cô, tivi, máy giặt và các thiết bị điện khác được chuẩn bị trong nhà lúc kết hôn đều do anh mua... nhưng không ai tin!

Xét cho cùng, trong mắt mọi người, lương của một nhân viên văn phòng bình thường có thể cao đến đâu? Cô cũng không thể nói công việc của Lục Tế Thanh là đặc biệt, những người tài năng đặc biệt như bọn họ, cả mức lương và phúc lợi đều rất tốt.

May mắn thay, Lục Tế Thanh không hề bận tâm đến việc bị người ta nói ăn bám.

Đơn vị cho Lục Tế Thanh nghỉ phép kết hôn nửa tháng, quả là rất chu đáo.

Nhưng nửa tháng cũng phải về quê nhà ở Ngu Thành để tổ chức tiệc cảm ơn họ hàng bạn bè, tính ra đi đi về về, muốn đi hưởng tuần trăng mật cũng không tiện đi xa.

Hơn nữa... Lục Tế Thanh đi xa phải có vệ sĩ và quân nhân bí mật bảo vệ, đi đâu cũng phải báo cáo.

Cho nên rất bất tiện.

Trên chuyến tàu về Ngu Thành, Lục Tế Thanh lại xem những bức ảnh mà Lý Xuân Lan chụp ở nước ngoài.

Bộ ảnh này được in thêm, Dương Văn Trân đặc biệt in thêm để mang về Ngu Thành khoe khoang.

"Thích xem vậy sao?" Lý Xuân Lan hỏi.

"Thích xem em!" Lục Tế Thanh trả lời.

Lý Xuân Lan ném một chiếc gối vào chỗ nằm của anh: "Nói chuyện ngày càng ngọt ngào!"

"Anh nói thật lòng, vợ à, sao em không tin! Anh chỉ thích xem em chơi vui vẻ. Tiếc là anh không thể đi cùng em."

"Công việc và cuộc sống bị hạn chế nhiều như vậy, anh có thấy khó chịu không?" Lý Xuân Lan có chút xúc động, lên tiếng hỏi.

Cô luôn cảm thấy Lục Tế Thanh cũng muốn được ngắm nhìn những phong cảnh tuyệt vời.

Lục Tế Thanh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Có chút tiếc nuối, nhưng không khó chịu, anh không hối hận với lựa chọn của mình. Chỉ là anh bận việc, sau này sẽ thiệt thòi cho em."

Lục Tế Thanh đã nhiều lần nhấn mạnh công việc của anh vô cùng bận rộn, cũng lo lắng cô sẽ thiệt thòi, mà đây cũng là chuyện mà Lục Tế Thanh cảm thấy mình không thể giải quyết được.

"Không sao, em đã chọn anh, thì đã có chuẩn bị. Hơn nữa, nếu sau này sống không tốt, em sẽ chạy! Chuyện này em rất có kinh nghiệm!"

Lục Tế Thanh khựng người lại, đóng tập ảnh lại, nghiến răng nghiến lợi: "Đồng chí Lý Xuân Lan, em nói lại lần nữa!"

"Làm gì vậy, anh hung dữ với em, em gọi mẹ đấy!"

"Ngày vui như thế này mà em lại nói mấy lời bi quan như thế, anh mới là người phải gọi mẹ. Anh đi tìm mẹ nói lý lẽ đây!"

"Em nói cũng không sai! Đừng có so đo như vậy! Này này này... đừng đi ra, nếu anh tìm mẹ mắng em, em sẽ giận đấy!"

"Nói lại, phi phi phi!"

"Phi phi phi." Lý Xuân Lan nói, "Được chưa?"

Lục Tế Thanh nghiêm túc nói: "Anh không muốn có ngày đó, bây giờ anh khó chịu. Phải hôn một cái mới hết."

"Anh ngày càng không đứng đắn!"



Gia đình Lý Xuân Lan là gia đình đầu tiên trong thôn thoát khỏi nghèo khó, trở thành đại gia giàu có được mọi người công nhận.

Lần này về quê tổ chức tiệc cảm ơn, ngoài họ hàng trong thôn và bạn bè làm ăn ở thành phố, đương nhiên phải chăm sóc cả bà con lối xóm.

Gia đình nhà họ Lý hiện giờ không thiếu tiền, chi phí cho đám cưới ở thủ đô, tiệc rượu, v.v... đều do Lục Tế Thanh chi trả toàn bộ. Tiệc cảm ơn này, Lý Tam Giang hào phóng lấy tiền riêng của mình để tổ chức tại khách sạn lớn nhất của Ngu Thành.

Hơn nữa, ông còn bỏ ra một số tiền lớn để in ảnh cưới của Lý Xuân Lan và Lục Tế Thanh với kích cỡ cực lớn, đặt ở cửa khách sạn.

Cuối cùng, sự long trọng của tiệc cảm ơn này cũng không thua kém đám cưới ở thủ đô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Kể từ khi đi du học, Lý Xuân Lan đã gần năm năm không về Ngu Thành.

Lần này gặp lại những người quen thuộc ở Ngu Thành, cô cảm thấy như cách biệt một thế hệ.

Đặc biệt là những nhân viên của Nửa Bầu Trời, những người mà cô quen thuộc nhất ở Ngu Thành.

Đầu tiên là Ngưu Đại Nữu, sau khi trở thành fan của Lý Xuân Lan, cô ấy học hỏi mọi thứ từ cô, bây giờ cũng thoát khỏi cảnh mù chữ, trở thành sinh viên đại học.

Hơn nữa, nhờ một câu nói của Lý Xuân Lan, cô ấy đã trở thành một quản lý của chi nhánh Ngu Thành, cũng tìm được một người chồng là người bản địa ở Ngu Thành.

Lúc đến dự tiệc cảm ơn, cô ấy đã mang thai, còn tranh thủ lên phát biểu trong lúc khách mời chúc mừng.

"Đại Nữu, không ngờ trong số mấy đứa, em là người kết hôn và có thai trước tiên!" Lý Xuân Lan cùng Lục Tế Thanh đi chúc rượu đến bàn của bọn họ, không khỏi cảm thán.

Ngưu Đại Nữu khá ngại ngùng, sau đó liền giới thiệu chồng mình.

Anh ta là một kỹ thuật viên trong một nhà máy, tính tình hòa đồng.

Ngưu Đại Nữu nói: "Xuân Lan, bây giờ em vẫn nhớ lời chị nói với em ngày xưa khi em là một cô gái quê mùa bước vào Nửa Bầu Trời ở Ngu Thành. Bây giờ em đã làm quản lý của chi nhánh thứ năm, còn tìm được người chồng ở Ngu Thành, chị chính là ân nhân cả đời của em. Sau khi em sinh con, em sẽ dạy con sau này có thể bất hiếu với mẹ, nhưng phải hiếu thảo với chị!"

"Đại Nữu, tất cả đều là do nỗ lực của em, em đừng nói vậy, làm chị lo lắng!" Lý Xuân Lan bất đắc dĩ nói

Nói xong, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc vest đứng cạnh Tôn Như, thấy anh ta rất lạ mặt.

Tôn Như nói: "Bà chủ, em đồng ý với lời của Đại Nữu, chị đưa em đến Ngu Thành để phụ trách chi nhanh Nửa Bầu Trời ở Ngu Thành, mấy năm nay em cũng vô tình tìm được người yêu ở Ngu Thành."

Lý Xuân Lan rất vui mừng, sau đó nói với những người khác: "Các người nhìn Đại Nữu và Tôn Như này, ai cũng tìm được người yêu phù hợp, đều dẫn đến đây cho mọi người xem mặt."

Mọi người lập tức bắt đầu chia sẻ đủ thứ chuyện tình cảm, hẹn hò của nhau trong những năm qua, tiếng cười vang lên rất rộn rã.

Ngoài chuyện ai đó hẹn hò với ai đó, Lý Xuân Lan còn quan tâm đến tình hình của hai người.

Một là em họ Dương Đào, trước đây vì ăn mặc ngày càng kỳ quặc nên bị ba mẹ ghét bỏ và kiểm soát.

Sau đó, cậu bị gia đình kiểm soát quá nhiêu, đành phải rời khỏi Ngu Thành, đến huyện Bảo An nương tựa vào Lý Vệ Quân.

Mấy năm nay, cậu phát triển khá tốt, hiện tại Nửa Bầu Trời có kế hoạch mở chi nhánh và tiệm tạo hình ở huyện Bảo An, cậu cũng có ý định tham gia.

Một người nữa là Mã Hi, cô gái có kỹ năng chụp ảnh rất tốt, là một trong những người đầu tiên theo Lý Xuân Lan đến Ngu Thành.

Cô ấy không hẹn hò với người Ngu Thành, nhưng lại là người đầu tiên từ bỏ hộ khẩu quý giá ở thủ đô để mua nhà ở Ngu Thành vì lý do gia đình.

...

Rời khỏi bàn tiệc, Lý Xuân Lan vẫn còn chìm trong cảm xúc xúc động.

"Nhìn thấy bọn họ sống tốt như vậy, em rất vui, nhưng hiện giờ Nửa Bầu Trời lại không còn ấm cúng như xưa." Lý Xuân Lan thở dài.

Cô về nhà bận rộn với chuyện riêng, nhưng Nửa Bầu Trời vẫn là gánh nặng trong lòng cô.

Ngày xưa, cô thành lập Nửa Bầu Trời vì tình cảm, trải qua mấy năm phát triển, giờ đây lại vì tình cảm mà Nửa Bầu Trời có cấu trúc tổ chức và mối quan hệ xã hội quá phức tạp.

Không phải Vương An Na có lòng riêng, mà tuổi tác của bà ấy cũng không còn trẻ nữa, sức lực không theo kịp, thêm nữa, dù là con nhà tư bản nhưng kinh nghiệm quản lý của và ấy cũng chỉ có vậy.

Nửa Bầu Trời càng lớn, bà ấy càng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Lục Tế Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y Lý Xuân Lan nói: "Xuân Lan, em quên em đi du học học gì rồi à?"

"Hai năm học của em chẳng phải là để về xây dựng Nửa Bầu Trời do chính tay em tạo nên lên con đường phát triển chuyên nghiệp và quy mô hơn sao?"

Lý Xuân Lan gật đầu: "Anh nói đúng! Sau khi kết thúc kỳ nghỉ kết hôn của chúng ta, em sẽ đi thanh lọc ban lãnh đạo của Nửa Bầu Trời!"

"Được được, đừng nghĩ đến chuyện thanh lọc nữa, đi chúc rượu đi, hoàn thành rồi mới được nghỉ ngơi."

"Đi đi đi..."

...

"Haizz..." Một bàn họ hàng bên này, bác hai của Lý Xuân Lan ngồi uống rượu ngon mà vẫn thấy buồn khổ.

"Gia đình thằng ba giàu có như vậy, lại chẳng giúp đỡ chúng ta chút nào."

Bác gái hai cũng chua chát lên tiếng: "Đúng vậy, lần trước vay tiền bọn họ, bọn họ cứ trì hoãn mãi, giờ tổ chức tiệc lại hào phóng thế này, t.h.u.ố.c lá tặng cũng là t.h.u.ố.c lá Trung Hoa!"

Bác hái hai càng nói càng tức giận: "Ông nói dựa vào cái gì chứ! Nhà chú ba có Lý Xuân Lan giàu có như vậy, còn nhà chúng ta, con gái chúng ta lại lấy một thằng điên đánh vợ. Ông trời thật là bất công!"

Bọn họ biết con gái mình khổ sở, nhưng lại sợ con rể điên, cuối cùng cũng chỉ có thể phớt lờ tiếng kêu cứu của con gái.

Kết cục cuối cùng là con gái bọn họ, một cô gái xinh đẹp, có bằng cấp ba, đã c.h.ế.t trong tay tên chồng điên đó. Bọn họ sợ bị con rể điên dây dưa, thậm chí không dám lên tiếng cho con gái.

Gia đình Lý Tam Giang trở nên giàu có, có quyền thế, bọn họ yêu cầu gia đình Lý Tam Giang tìm người có thế lực xử lý gã con rể điên đó, nhưng bọn họ lại từ chối!

Thật đúng là có tiền thì lòng người đổi thay!

Mà bây giờ, một nhà Lý Xuân Lan phát đạt, bọn họ vô cùng căm ghét, nhưng bởi vì gia đình này là người thân giàu có nhất mà bọn họ biết, lại không muốn mất đi người thân giàu có như vậy, vì vậy dù hận dù ghê tởm đến đâu cũng phải tham dự.

"Thật bất công! Quá bất công!" Bà gái hai vừa lẩm bẩm vừa ăn ngon lành, ăn hết mấy món ngon trên bàn này, mới không uổng công bà ta chạy đến đây.



Sau khi bữa tiệc cảm ơn kết thúc, Lý Xuân Lan và Lục Tế Thanh cuối cùng cũng có thể tận hưởng thời gian nghỉ phép ngọt ngào của hai người.

Sau khi chia tay gia đình và đưa ông Lục về dưỡng lão ở Ngu Thành, hai người lên đường về thành phố.

TBC

Ông Lục về Ngu Thành dưỡng lão là do vợ chồng Lý Tam Giang mời.

Lục Tế Thanh là cán bộ quan trọng đóng góp cho đất nước, vấn đề dưỡng lão của ông Lục vốn đã được sắp xếp rất tốt, có y tá chuyên nghiệp chăm sóc.

Trước đây, ông ở quê nhà cũng vì cần có bạn bè thân thích bầu bạn.

Bây giờ vợ chồng Lý Tam Giang mời, ông đương nhiên vui lòng. Thông gia có duyên phận và hợp tính lại đáng để kết giao hơn người thân không hòa hợp.

Mà ông đến Ngu Thành, y tá chuyên nghiệp đương nhiên cũng theo đi, hoàn toàn không có vấn đề gì về việc chăm sóc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện