hi Chi giật mình, không cần người khác nhắc nhở nàng cũng biết tội lừagạt thái tử là tội cực nặng. Nhưng.....không biết thái tử đây là đangnói chuyện trước mắt hay là đang ám chỉ chuyện khác đây?

Bất kểlà nói chuyện gì tóm lại đều không thể thừa nhận, Chi Chi gượng cườinói: "Điện hạ thiếp thân không hề lừa gạt ngài, từng câu từng chữ đều là sự thật, thực sự là do gió quá nên thiếp mới đóng cửa sổ".

"Thật sao?" Thẩm Cảnh Quân lạnh nhạt nói: "Nếu chuyện là như vậy thì thôi bỏ đi".

Không ngờ hắn lại dễ nói chuyện như vậy, Chi Chi kinh ngạc đến mức ngẩn ngơ nhìn hắn.

Thẩm Cảnh Quân đứng dậy, phủi phủi ống tay áo thản nhiên nói: "Sao bữa tối vẫn còn chưa xong vậy?"

"Người đâu". Chu Tước cung kính nói: "Mời điện hạ và Chiêu huấn dời bước".

Chi Chi không rõ hắn đến đây một chuyến đến cùng là muốn làm gì? Mới nãyvừa bị hắn hỏi tội lại ngay cả trừng phạt gì cũng không có, giống nhưhắn chỉ đang hù doạ người mà thôi. Nhưng thái tử điện hạ một ngày trămcông nghìn việc, vì sao lại phải làm ra chuyện khiến người khác chánghét đến như vậy cơ chứ?

Trong đầu nàng cứ tồn tại một vấn đềnày mãi không thông. Chi Chi chậm rãi đi theo hắn vào tiểu hoa sảnh dùng bữa. Dựa theo quy củ của hoàng cung, khi thái tử dùng bữa thê thiếpphải đứng ở bên cạnh hầu hạ, không có tư cách được ngồi chung mâm vớihắn.

Chi Chi đáng thương nhìn hắn, trông ngóng đối phương sẽ mở miệng cho nàng ngồi xuống.

Đáng tiếc sắc mặt thái tử lạnh nhạt như không nhìn thấy nàng đang đứng mộtbên, mà chỉ gọi thái giám tới hầu hạ hắn. Chi Chi cảm thấy bản thân bịtổn thương, chẳng lẽ nàng còn không bằng tên thái giám kia sao? Trong lúc ngẩn người thì Thẩm Cảnh Quân đã dùng thiện xong, lại được cung nữhầu hạ rửa mặt rồi mới đứng đậy. Hắn còn chưa bước được một bước, ChiChi đột nhiên phản ứng lại cười giả tạo nói: "Cung tiễn điện hạ".

Thẩm Cảnh Quân quay lại nhìn nàng: "Ai nói cho nàng là ta muốn đi?"

Chi Chi sững sờ: "Hả?"

Không đi sao? Vậy hắn lại muốn làm gì đây? Chi Chi cảm thấy lạnh sống lưng,chẳng lẽ bị phát hiện sớm vậy sao? Chuyện này cũng thật là xui xẻo,không biết nếu nói ra sự thật với điện hạ thì còn có thể giữ được mạngsống hay không?

Trong sảnh yên tĩnh lạ lùng, Thẩm Cảnh Quân nở nụ cười lạnh: "Lá gan của nàng không nhỏ?"

"Điện hạ, thiếp nhát gan". Chi Chi cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân của mình:"Thiếp có hơi sợ, điện hạ..." Trong giọng nói của nàng có chút nghẹnngào. Nàng hơi ngẩng đầu lên, chỉ lộ ra một đôi mắt ngấn nước: "Thiếpthật sự rất sợ".

Dáng vẻ của nàng quả thật rất đáng thương, ThẩmCảnh Quân không tự chủ nhớ lại đêm hôm ấy ở trong Ninh vương phủ. Nàngôm đầu gối ở trong sơn động khóc thành dáng vẻ như vậy, nhìn vô cùng tội nghiệp khiến cho người khác sinh ra mấy phần thương tiếc.

ThẩmCảnh Quân trong lòng cảm thấy mềm nhũn. Có lẽ đêm hôm đó do bản thân hắn quá thô bạo, hù dọa nàng cho nên khiến cho tiểu cô nương sinh ra sợ hãi đối với chuyện nam nữ. Khó trách vừa nhìn thấy hắn liền giống như nhìnthấy hồng thuỷ mãnh thú vậy, hơn nữa còn nóng lòng muốn đuổi hắn đi.

Hoá ra chỉ là sợ hãi.



Thẩm Cảnh Quân thở dài, đưa tay sờ đỉnh đầu mềm mại của nàng: "Bây giờ cô đi".

"Điện hạ đi thong thả". Chi Chi cúi đầu, ngẹn ngào nói, trong cổ họng giống như nhét một cục bông: "Đa tạ điện hạ thương cảm".

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Chi Chi vỗ ngực hít một hơi. Cũng may nàng lừađược hắn, vị Thái tử này hoá ra là thích ăn mềm không ăn cứng. Vậy thìdễ dàng thôi, giả vờ ngoan ngoãn từ trước đến nay vẫn luôn là thế mạnhcủa nàng. Nàng còn có thể lừa được Cố lão gia hơn mấy chục năm nay,huống chi là Thái tử chưa từng gần gũi nữ nhân. Chi Chi hừ lạnh mộttiếng quay người trở về phòng.

Chu Tước ngăn nàng lại hỏi: "Chiêu huấn, vì sao người không giữ điện hạ ở lại qua đêm?" Nếu như đã vàoĐông cung thì chính là thê thiếp của Đông cung. Tranh thủ tình cảm chính là việc nên làm bây giờ, làm gì có đạo lý đẩy điện hạ ra ngoài cửa cơchứ?

Chi Chi nhẹ nhàng nói: "Bởi vì ta sợ, loại chuyện này ngươi sẽ không hiểu".

Chu Tước cau mày không nói chuyện, không rõ nàng đây là đang sợ cái gì?Nhận ân sủng không phải là chuyện tốt sao, có gì đâu mà sợ hãi?

Đây là điều mà nữ nhân khác muốn cầu mà không được, nhiều năm qua Mộc lương đệ đã sử dụng biết bao thủ đoạn với điện hạ, kết quả ra sao? Hiện tạichẳng phải đang bị ném ở trong điện tự sinh tự diệt đó thôi. Chu Tướccho cung nữ và thái giám hầu hạ lui xuống, thấp giọng hỏi: "Chiêu huấn,có phải trong lòng người không nguyện ý hầu hạ thái tử không?"

Cũng chỉ có lời giải thích này là hợp lẽ, bởi vì trong lòng có người kháccho nên mới không nguyện ý hầu hạ điện hạ. Nếu đã vào đông cung làm gìcó đạo lý...."Chiêu huấn, mặc kệ chuyện cũ ra sao, bây giờ điều quantrọng nhất là phải bắt được trái tim của điện hạ. Sau đó sớm ngày sinhhạ thái tôn, như vậy mới có thể lâu dài".

Điện hạ không có ý định cưới thái tử phi. Chỉ cần Chiêu huấn có thể sinh hạ trưởng tử của Đôngcung, trưởng tôn của bệ hạ, vinh hoa phú quý không phải sẽ dễ như trởbàn tay hay sao? Dù sau này có Thái tử phi vào Đông cung cũng không thểlàm gì được nàng.

"Chu Tước!" Chi Chi lạnh lùng quát: "Ta thấyđiện hạ nói rất đúng, sao ngươi lại dám nói ra lời như vậy? Đông cungnày là của điện hạ, điện hạ muốn như thế nào thì như thế đó, ngươi đâylà có ý gì? Hãm hại ta làm chuyện bất nghĩa sao? Ngươi nói thì đơn giảnlà sinh hạ thứ trưởng tử, vậy về sau thái tử phi vào cung cũng không thể hãm hại mẹ con chúng ta?" Chi Chi cười lạnh: "Ngươi ngược lại là nghĩrất hay, nhưng lại không nghĩ đến xuất thân của Thái tử phi tương laisao lại có thể bình thường cho được?"

Người bình thường như chủmẫu còn kiêng kỵ con thứ cướp đoạt gia sản, huống chi là hoàng thất. Nếu thật sự có hài tử, chắc chắn sẽ ngăn cản con đường tương lai của Tháitử phi. Hiển nhiên bọn họ sẽ trở thành bia ngắm không có năng lực bảo vệ bản thân.

Nếu ngày sau Thái tử phi hoàn toàn bị Thái tử triệtđể áp chế thì nàng còn có thể tiếp tục sống. Nhưng nếu Thái tử phi mạnhnhư Khương hoàng hậu, thì nàng sẽ làm gì còn chỗ để sống sót. Nàng đâucó ngu mà làm ra chuyện này.

Chu Tước còn muốn nói chuyện đã nhìn thấy nàng đột nhiên đóng sầm cửa lại. Trở về tẩm điện của mình, ngăncách mọi người ở bên ngoài, ý từ chối vô cùng rõ ràng.

Chu Tước giật mình, trong lòng cảm thấy phức tạp.

Chi Chi vào phòng, ngồi trên giường ôm đầu trầm mặc không nói gì. Thái độcủa Thái tử điện hạ quá kỳ quái, thật sự không biết ý của hắn là gì. Nếu hắn đã biết bản thân nàng lừa gạt hắn thì không thể lặng yên khôngtiếng động như vậy được. Cho dù ban nãy là thử nàng cũng không thấy cóvấn đề gì cả.

Nhưng nếu nói hắn không biết, vì sao lại đối xử kỳlạ với nàng như vậy, châm chọc khiêu khích giống như có ai đắc tội hắnvậy. Nhưng dạo gần đây đến cả mặt hắn nàng còn không thấy, làm sao lạicó thể đắc tội hắn được? Chi Chi lăn lộn trên giường, lấy gối che kínmặt, thở dài một tiếng.

***

Thẩm Cảnh Quân vẫn theo lệ cũ, dùng bữa xong sẽ đi Thường Xuân điện luyện kiếm. Lúc đi được nửa đường, thái giám nhịn rất lâu rốt cuộc cũng không chịu được lên tiếng hỏi:"Điện hạ, Cố chiêu huấn nói sai chỗ nào à, sao nô tài nhìn Điện hạ không vui chút nào thế?"

"Nàng nói đều đúng". Thẩm Cảnh Quân hỏi: "Sao ngươi thấy được cô không vui?"



"Nô tài cũng không biết, cảm giác Điện hạ so với ngày thường không giốngnhau". Thái giám nhỏ giọng nói: "Nô tài thầm nghĩ những chuyện khác đềukhông có vấn đề gì, về chuyện sông Đông đại hạn liệu có phải có chỗ nàonói không đúng không?"

Thẩm Cảnh Quân dừng lại quay đầu, ánh mắtphức tạp nhìn hắn hồi lâu mới nói: "Ngươi đi theo cô từ lâu, từ khi nàolại nghe nói sông Đông đại hạn?"

Thái giám khiếp sợ há to miệng:"Điện...Điện hạ, người nói lời này là có ý gì? Sông Đông không có đạihạn, vậy tham quan kia rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

"Đó là cô lừa nàng". Thẩm Cảnh Quân tiếp tục đi về phía trước: "Bây giờ xem ra nàng cũng không ngốc, chí ít là vẫn hơn ngươi?"

Thái giám khóc không ra nước mắt nhìn hắn: "Điện hạ, đây không phải là bảo nô tài là đồ ngu sao?"

Được rồi, ngài nói ta ngu thì ta sẽ ngu, ai bảo người là điện hạ của ta kia chứ!

Trên môi Thẩm Cảnh Quân hiện lên một nụ cười nhàn nhạt. Nàng quả thật khôngđể ý tới chính sự. Nếu đổi lại là người khác, chỉ cần biết được tìnhhình của sông Đông chắc chắn sẽ có thắc mắc. Thế nhưng nàng lại đầy lòng căm phẫn mà mắng tên tham quan kia.

Thẩm Cảnh Quân lúc ấy suýt chút nữa cười ra tiếng.

Uổng công hắn còn hoài nghi tiểu cô nương này liệu có phải cố ý gài bẫy hắnđể muốn vào Đông cung hay không? Hắn sợ tương lai nàng sẽ trở thànhKhương thị thứ hai, kết quả lại là do hắn suy nghĩ vô cớ mà thôi.

Thái giám nhận thấy tâm tình của hắn tốt hơn liền tiến tới gần hắn, nịnh nọt nói: Điện hạ, nô tài đi lấy kiếm cho ngài".

Thẩm Cảnh Quân khẽ ừ, hắn ngẩng lên nhìn vầng trăng trên bầu trời đột nhiênmỉm cười. Thật tốt khi có một mỹ nhân vui vẻ như vậy ở hậu cung. Có nàng sẽ khiến cho cuộc sống thường ngày nhàm chán của hắn trở nên thú vị hơn một chút.

Nghĩ đến đôi mắt đẫm lệ của tiểu cô nương, Thẩm CảnhQuân chỉ cảm thấy trong lòng dần nóng lên. Bản thân là một nam nhân tựnhiên sẽ sinh ra một số phản ứng không thích hợp. Đối mặt tình huốngnày, hắn độc thân nhiều năm cũng coi như là có kinh nghiệm phong phú.Chỉ liếc nhìn xuống mà không nói một lời, nhận lấy thanh kiếm từ taythái giám, bắt đầu múa kiếm.

Đầu óc dần trở nên trống rỗng, một tia ý niệm vừa nổi lên trong lòng cũng bị bản thân ép xuống triệt để.

———-

Tác giả có lời muốn nói:

Thái tử: Lừa nàng đó

Chi Chi:????? Lừa gạt tình cảm của ta, đồ không biết xấu hổ!

Thái tử: Làm như nàng không gạt ta vậy? Cười lạnh.jpg

Chi Chi: Ta........ Điện hạ, thần thiếp cáo lui.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện