Tác giả: Tiểu A Phân

Editor: Cresent Munn

Vương Tranh lần đầu tiên đặt chân vào hang động này là mười mấy năm trước, không phải từ lối vào bên ngoài thủy động , mà là từ một ngách sâu trong lòng núi.

Lúc đó hắn cùng Hoài Giảo mới chỉ vài tuổi. Người đầu tiên trong làng phát hiện ra hang đá vôi chính là ông nội bọn họ - nhóm người đầu tiên xuống hang. Sau đó đến lượt cha của Vương Tranh và Hoài Giảo.

"Trong hang rộng lắm, biết đâu có thể đào được cổ vật?"

"Đừng mơ nữa, có tìm được đường ra không còn là vấn đề. Nếu là hang tốt thì đã được khai thác làm điểm du lịch rồi!"

Những trưởng lão trong làng lúc ấy vui mừng khôn xiết, mang theo toàn bộ gia tài lao vào hang động với niềm tin mãnh liệt.

Rồi họ không bao giờ trở lại.

Sau khi nhóm người đó mất tích, các bậc cha chú và thanh niên trong làng lần lượt xuống hang - ban đầu là để thăm dò, sau là để tìm kiếm.

Cái hang như miệng quỷ nuốt chửng người ấy, nuốt trọn bao trai tráng khỏe mạnh của làng.

Lão trưởng thôn là ngoại lệ duy nhất. Khi trốn ra được, người ông đầy thương tích, tinh thần không còn minh mẫn, chỉ biết sợ hãi những bí mật trong hang. Phải nghỉ ngơi rất lâu ông mới hồi phục.

Ký ức tuổi thơ đã mờ nhạt, nhưng Vương Tranh vẫn nhớ lệnh cấm xuống hang của các trưởng lão. Mãi đến khi trưởng thành, hắn mới được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các nhà thám hiểm, du khách qua các thủy lộ an toàn gần cửa hang.

Nếu không phải Hoài Giảo gặp nạn, có lẽ cả đời hắn sẽ không quay lại nơi này.

Dấu chân in rõ trên đất chứng tỏ đoàn sinh viên đã vào hang từ đây. Con đường này hiểm trở, nhiều đoạn phải lội nước. Vương Tranh biết một lối tắt dẫn thẳng vào trung tâm hang động.

Sau mấy ngày, hắn đoán bọn sinh viên ngốc nghếch kia đã tiến sâu vào bên trong. Nếu không gặp chuyện gì...

Vương Tranh cố tránh nghĩ đến tình huống xấu, tự an ủi rằng nhóm người dẫn theo Hoài Giảo tuy khả nghi nhưng trang bị đầy đủ. Chỉ ba ngày thôi, chắc không sao.

Hành trang của hắn gọn nhẹ - một ba lô đồ ăn, đèn pin và vài dụng cụ leo núi.

Hắn vào hang chỉ để tìm Hoài Giảo, nào ngờ chưa thấy cậu, sau mấy ngày kiếm tìm lại gặp hai nữ sinh trong đoàn.

Họ đang mắc kẹt trong một hốc đá kỳ lạ.

Cửa hang bị chắn kín, hai cô gái gầy guộc dùng dao cố moi lối thoát, ánh mắt đờ đẫn như người mất hồn.

Khi Vương Tranh cố vào hang, một cô suýt đâm hắn.

"Ai?!"

Lưỡi dao chĩa tới khiến hắn giơ tay đỡ: "Là tôi, Vương Tranh."

Cô gái tóc đuôi ngựa rối bù trợn mắt, giọng run run lặp lại: "Vương... Tranh?"

......

Vương Tranh không định mất thời gian cho việc khác ngoài tìm Hoài Giảo. Nhưng hai nữ sinh này, sau những gì trải qua, nhìn hắn như cây gậy cuối cùng vớt người chết đuối, toàn thân rũ xuống.

Họ đói khát đến mức hắn đành bực bội mở ba lô ném đồ ăn cho họ.

"Anh đến tìm Tiểu Giảo phải không?" Nếu không phải họ nhắc tên Hoài Giảo, có lẽ hắn đã bỏ đi ngay.

"Cậu ấy ở đâu?" Vương Tranh gắt gỏng hỏi.

Hai cô gái nhanh chóng ăn uống lấy lại chút sức lực. Cô gái đuôi ngựa nuốt xong miếng bánh, trấn tĩnh lại trả lời: "Bọn họ tách ra khỏi chúng tôi, giờ chắc đang ở khu vực khác trong hang."

Vương Tranh chú ý cách nói "bọn họ" chứ không phải "cậu ấy", nghĩa là Hoài Giảo không ở một mình. Điều này khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, hắn định hỏi kỹ hơn thì hai cô gái đã vội đứng dậy: "Đi thôi, đừng ở lại sào huyệt này."

Từ "sào huyệt" khiến Vương Tranh hơi khó hiểu, nhưng thái độ nghiêm túc của họ không đùa được - dường như thực sự có mối nguy hiểm nào đó đang đe dọa.

"Bọn tôi bị nhốt ở đây vì mấy thứ kia thường xuyên quay lại," cô đuôi ngựa giải thích.

Vương Tranh không rõ "mấy thứ kia" là gì, nhưng lúc này hắn chỉ quan tâm đến tin tức của Hoài Giảo.

Như thể đoán được suy nghĩ của hắn, cô tóc ngắn tên Tiểu Dao vừa dẫn đường vừa nói: "Tiểu Giảo sẽ ổn thôi."

Vương Tranh khẽ nhíu mày: "Sao cô chắc chắn thế?"

"Cậu ấy đang ở cùng Lan ca và Đan Trì," giọng cô gái bình tĩnh, "Bọn họ sẽ bảo vệ cậu ấy. Anh đừng lo."

Vương Tranh mặt lạnh như tiền, không tỏ vẻ gì yên tâm hơn:

"Các người đã ở đây bao lâu? Chính các người lừa cậu ấy xuống hang rồi bảo là an toàn?"

Nếu không phải đang đối diện hai cô gái, hắn đã chẳng giữ nổi bình tĩnh. Bọn họ dám bắt cóc Hoài Giảo, đẩy cậu vào nguy hiểm - không động thủ đã là nhịn lắm rồi.

Hai cô gái biết mình đuối lý. Việc lợi dụng Hoài Giảo để dụ cậu xuống hang quả thực quá đáng, nhất là khi cậu vô tội lại phải gánh chịu hậu quả.

Cô gái đuôi ngựa thấy Vương Tranh mặt tối sầm, đành thật thà giải thích: "Lan ca là lính đánh thuê chúng tôi thuê. Anh ấy rất mạnh, sẽ bảo vệ được Tiểu Giảo."

Vương Tranh khựng lại.

Từ lần đầu dẫn bọn họ vào hang, hắn đã nghi ngờ mục đích thực sự của nhóm này. Nhưng hắn không ngờ họ lại nhắm vào Hoài Giảo - dụ dỗ cậu xuống hang bằng những lời ngon ngọt.

Mặt hắn đen lại, im lặng khiến hai cô gái căng thẳng. Họ vừa trải qua chuyện kinh khủng, giờ đối diện người cứu mình, mọi thứ khác đều trở nên thứ yếu.

Cuối cùng, họ quyết định nói thẳng sự thật:

"Chúng tôi đến đây chính là vì hang động này," giọng cô gái đuôi ngựa run nhẹ, "Nhưng chúng tôi không ngờ... bên trong lại có những thứ kinh khủng như vậy..."

"Còn diễn trò gì vậy? Đến đây với mục đích gì? Còn muốn tôi nói rõ hơn nữa sao?!"

Cùng lúc đó, ở một góc khác của hang động đá vôi, mâu thuẫn vốn đã âm ỉ trong nhóm bỗng bùng phát dữ dội sau những lời khiếm nhã của gã mập mạp khiến cả đội phẫn nộ.

Trong hang năm người, ngoại trừ Hoài Giảo, những người còn lại đều trợn mắt đỏ ngầu như sắp điên lên.

Vu Vấn Thanh vốn nghĩ mình với gã mập còn khá thân thiết, so với mối quan hệ mập mờ giữa Đan Trì và cậu ta thì thường ngày họ còn khá hòa thuận - ít nhất là trước khi vào hang đã từng như vậy.

" Giống cái chẳng bị sao cả, cùng lắm thì... cứ coi cậu ta như đàn bà vậy."

Vu Vấn Thanh không hiểu sao có người lại thốt ra lời ứng xử tệ hại đến thế. Không cần nói Đan Trì hay Lan, ngay cả anh nghe cũng thấy buồn nôn. Đây không còn là trò đùa quá trớn nữa mà đơn thuần là thứ ngôn từ thối tha.

Họ như lần đầu thật sự nhận ra bản chất con người này.

"Cậu dám nói thêm một câu nữa, tôi bảo đảm cậu sẽ chết tại đây." Đan Trì mặt lạnh như tiền, tay siết chặt cổ họng đối phương đến nỗi gân xanh nổi lên, dường như dùng hết sức để bóp nát cổ họng kẻ kia.

"Khụ... khụ!" Gã mập mặt tái mét vì ngạt thở, ho sặc sụa rồi đưa ánh mắt độc địa nhìn mọi người.

Đan Trì vốn chẳng phải người nhẫn nhịn, thấy hắn vẫn ngoan cố, tay càng siết chặt hơn. Trong không gian hang động vắng lặng, thậm chí nghe rõ cả tiếng xương cổ kêu răng rắc.

"Đan Trì!"

Thấy tình hình sắp vượt quá tầm kiểm soát, Vu Vấn Thanh dù ghét cay ghét đắng gã mập vẫn buộc phải lên tiếng ngăn cản: "Đừng gây chuyện trong hang! Mọi người bình tĩnh lại!"

Đan Trì mặt lạnh như đá, dường như chẳng nghe thấy, hoặc cố tình phớt lờ.

Vu Vấn Thanh đành kiềm chế nóng giận, khẽ nói: "Cậu đừng làm Hoài Giảo sợ. Cậu ấy vừa thoát khỏi hang Bạch Mao, giờ đưa cậu ấy ra ngoài là quan trọng nhất, đừng phí thời gian vô ích..."

Đan Trì dừng tay, định buông ra thì gã mập mặt xanh mét lại cười nhếch mép, giọng chua ngoa: "Lại giả nhân giả nghĩa nữa rồi? Toàn là một lũ giả tạo!"

Hoài Giảo bị Lan kéo cổ tay dắt ra xa, dựng tai lên nghe ngóng, mắt tròn xoe nhìn mấy người đang diễn trò phản bội chém giết nhau như xem kịch vặt.

"Mày hôm nay điên thật rồi à?" Vu Vấn Thanh nghiến răng nghiến lợi, mặt lạnh như băng: "Chuyện mày ném dao trúng Vũ tỷ chúng tao còn chưa tính sổ, giờ lại còn đang lên cơn điên cái gì thế?"

"Đi con mẹ mày đi! Mày có tư cách gì nói tao?" Nếu là trước đây, gã mập chắc chắn không dám dùng thái độ và giọng điệu này với Vu Vấn Thanh hay Đan Trì. Nhưng từ sau lần gặp lại này, hắn như trải qua biến cố lớn, tính tình hiền lành khéo léo ngày xưa biến mất sạch, chỉ còn lại vẻ hung ác cực đoan.

Gã mập khạc nhổ, khuôn mặt nhớp nhúa đầy vẻ độc địa, giọng điệu chua ngoa: "Giả nhân giả nghĩa như cái mặt chó xệ ấy! Trước đây mày bám theo Đan Trì chẳng phải vì ham tiền nhà hắn sao? Chịu nhục chịu nhịn mong hắn dắt mày phát tài đúng không?"

"Trong lòng mày chắc ghét cay ghét đắng hắn nhỉ? Giờ thì sao? Thấy Đan Trì mê mẩn thằng nhà quê ngu ngốc này, mày cũng chạy theo a dua theo?"

"Hay là... mày cũng thích loại ngu ngốc thế này nhỉ?"

"Tất cả mọi người đến đây với mục đích gì thì trong lòng đều rõ cả. Đừng có giả vờ cao thượng trong sạch nữa! Nếu không phải vì cái hang này, tao đã đi theo lũ mày làm gì?!"

"Ở đây ai bị bắt làm vật thí nghiệm cũng chẳng liên quan gì đến tao! Tao chỉ muốn sống! Tao chỉ muốn thoát khỏi chốn quỷ này thôi!"

"Đ** mẹ mày!" Vu Vấn Thanh không nhịn được nữa, nắm đấm siết chặt đến phát ra tiếng lục cục. Trước khi gã mập kịp tiếp tục nói lời điên cuồng, hắn đã thẳng tay tung một cú đấm trời giáng.

Cú đấm trúng thái dương khiến gã mập ngã vật xuống đất, khóe miệng lập tức sưng bầm. Gã vẫn cố ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hận thù như muốn nói thêm vài lời độc địa nữa...

Trước cảnh huynh đệ phản bội, đánh đấm dã man, Hoài Giảo sợ hãi không dám nhìn thẳng, quay đầu đi chỗ khác.

Lan bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không nói lời nào che tai Hoài Giảo lại. Thực ra cậu cũng không hoàn toàn nghe rõ gã mập nói gì, bởi toàn bộ sự chú ý và tinh thần đều bị câu nói bộc phát lúc nãy - " vì cái động này" - chiếm trọn suy nghĩ.

Hoài Giảo gần như chắc chắn, đây chính là mục đích thực sự khi bọn họ xuống động, đồng thời cũng là điểm cốt truyện quan trọng để cậu vượt ải.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện