Tần Hoan được sắc phong làm Quận chúa đương nhiên chính là một đại sự, rất nhanh đã truyền đi khắp đại doanh. Ngoại trừ các vị chủ tử trong Hoàng thất thì có thể nói ở đây còn tập hợp toàn bộ quý tộc trong kinh thành, nên đương nhiên cũng trở thành một đề tài nóng để mọi người thảo luận. Tần Hoan không cần phải để tâm những người khác, nhưng vẫn phải chú ý đến những người trong Tần thị.

Vừa mới vào trong lều của Tần thị, Tần Thuật liền đứng lên, "Quận chúa của chúng ta đã về rồi!"

Giọng Tần Thuật mang theo ý cười, Hồ thị cũng nhún người về phía Tần Hoan, "Bái kiến Quận chúa."

Tần Hoan thấy thế liền tiến lên đỡ bà dậy, "Đại bá mẫu đừng như vậy, Thánh chỉ vẫn còn chưa hạ, huống hồ chúng ta đều là người một nhà, đừng coi trọng mấy lễ nghi này."

Mặc dù Tần Thuật có chức vị Trung Dũng hầu, nhưng cấp bậc vẫn không được cao như Quận chúa, còn Hồ thị lại chỉ có chức Cáo mệnh Nhị phẩm cho nên vẫn ở dưới Tần Hoan. Như vậy, Tần Hoan liền trở thành người có cấp bậc cao nhất trong Trung Dũng Hầu phủ.

Thái độ của Hồ thị và Tần Thuật cực kỳ thân thiện, đôi mắt Tần Tương và Tần Sương bên cạnh cũng sáng ngời, thấy Tần Hoan nhìn sang thì 2 người lập tức hành lễ, chỉ có Tần Triều Vũ không nhúc nhích. Nàng ta thản nhiên như không nhìn Tần Hoan, trong mắt có vẻ dò xét, Tần Hoan thấy nàng ta như vậy thì cũng không nổi giận gì mà chỉ cười cười đỡ Hồ thị ngồi xuống.

"Phong hào này đã cho con rồi nên cho dù còn chưa hạ Thánh chỉ thì chẳng qua cũng là chuyện ngày một ngày hai mà thôi. Hoàng thượng là đợi sau khi về kinh rồi mới cùng ban Thánh chỉ và phần thưởng xuống."

Hồ thị nói xong thì Tần Thuật lại lên tiếng, "Hơn 200 năm nay ở Đại Chu, nữ tử dân gian được phong làm Quận chúa Hoàng thất không vượt quá 3 người. Hoan nha đầu, con cũng sẽ là người được lưu danh sử sách."

Tần Hoan khẽ cười, "Đại bá phụ nói vậy khiến Tần Hoan rất hổ thẹn, ghi vào sử sách thì con không dám nhận, chẳng qua hiện tại may mắn mà thôi."

Trong lòng Tần Thuật mặc dù có hơi hỗn loạn thế nhưng thấy Tần Hoan như thế thì ông vẫn thật sự tán thưởng, "Sao lại nói là may mắn chứ, vụ đại án vàng ròng kia được con hỗ trợ phá, việc này là thật mà, sau đó con lại chữa khỏi được cho Thái hậu, hai vụ án trong thành Lâm An đều là công lao của con, lần đi săn này nếu như không có con thì Thái tử Thác Bạt cũng mất mạng từ lâu rồi. Còn không biết Tam Hoàng tử Tây Lương muốn náo loạn đến mức nào, hiện tại cục diện đã an ổn rồi, công lao của con tuyệt đối không thể khinh thường, chức danh Quận chúa này nhất định là xứng đáng với con."

Trong lòng Tần Hoan cực kỳ thoải mái, được người ta tán thành luôn luôn vui sướng hơn là bị nghi ngờ rồi, còn về Tần Triều Vũ... Tần Hoan cũng có thể hiểu được tâm tư của nàng, trước đây nhắc đến Trung Dũng Hầu phủ thì mọi người đều biết đến Tần Triều Vũ là Đệ nhất tài nữ kinh thành. Nhưng hiện tại Tần Hoan được phong làm Quận chúa, tên tuổi Tần Hoan chắc chắn sẽ che mờ đi cho nên trong lòng Tần Triều Vũ sẽ không vui.

Con người trên đời chính là kỳ quái như vậy, nếu như một người ở cách ngươi rất xa thì vị trí có cao đến đâu, danh tiếng có nổi đến mấy thì ngươi cũng sẽ không có bất cứ cảm giác gì. Nhưng người ở ngay sát bên cạnh ngươi, một khi trở nên vinh hiển cao quý hẳn lên thì trong lòng ngươi chắc chắn sẽ không vui. Có người lòng dạ hẹp hòi, có người sợ so sánh thì bản thân mình thua chị kém em, chỉ có cực kỳ ít người mới có thể thật lòng tán thưởng.

Tần Hoan đương nhiên không yêu cầu người ngoài ai cũng phải tán thưởng này, chỉ là nếu như thật sự được như vậy thì nàng cũng có thể thoải mái hơn nhiều.

"Tam Hoàng tử Tây Lương náo loạn chuyện con có thể nghiệm thi ra, cho nên con chỉ sợ sau này Hầu phủ sẽ bị người ta chỉ trích. Lần này lúc Hoàng thượng hỏi con chuyện ban thưởng nên con mới cầu xin 2 chuyện, mong rằng Đại bá phụ đừng để trong lòng."

Mặ dù nói Hoàng thượng ban thưởng chính là một đại sự nhưng đây chẳng qua là lời khách khí của Tần Hoan, dù sao những điều nàng làm đều không hề dựa vào tên tuổi của Hầu phủ, cộng thêm được phòng hào Quận chúa thì cũng chính là vinh quang. Chỉ là chuyện nàng xin Hoàng thượng được đi nghiệm thi thì có lẽ Tần Thuật không hề tán thành.

Tần Thuật cười lớn, "Ta lại cảm thấy con làm rất tốt, huống chi đây đều là con dựa vào chính mình để xin ban thưởng, ta sao có thể trách tội con được? Hầu phủ chúng ta có thêm một vị Quận chúa, ta vui vẻ còn chưa kịp đây này."

Tần Thuật nói đến đây cũng là thật lòng vui mừng, Tần Hoan nhìn ra được nên trong lòng cũng thấy chút ấm áp.

Nói thêm mấy câu nữa, Tần Hoan muốn đi xem bệnh cho Thác Bạt Hoằng cho nên mới cáo từ rời đi. Tần Sương vui vẻ rạo rực mà ra ngoài đưa tiễn Tần Hoan, suốt dọc đường đi nàng còn kích động hơn cả bản thân Tần Hoan. Còn Tần Triều Vũ ở trong lều của Tần thị lại chau mày, "Phụ thân, người không cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ sao..."

Tần Thuật chau mày, "Sao lại kỳ lạ?"

Tần Triều Vũ mím môi, "Chuyện Tần Hoan được phong làm Quận chúa!"

Tần Thuật hiểu được suy nghĩ của Tần Triều Vũ, ông lắc đầu cười cười, "Đây đều do chính con bé đạt được, đối với Hầu phủ bọn ta thì cũng là chuyện tốt. Con là người sắp làm Thái tử phi rồi, không cần phải suy nghĩ quá nhiều."

Tần Triều Vũ còn đang mín môi, mặc dù lý trí luôn lặp lại lời nói của Tần Thuật nhưng trong lòng nàng vẫn kìm nén rất nhiều.

Thật sự là Tần Hoan làm được chuyện mà nàng không làm được, Tần Hoan còn giúp Thái tử một đại ơn nữa!

Nghĩ đến đây Tần Triều Vũ lại vừa phiền muộn vừa tức giận! Vì sao người giúp được Thái tử không phải là nàng? ...

Đến buổi chiều, Tần Triều Vũ đi theo Hoàng hậu đến thỉnh an Thái hậu, mặc dù trong lòng còn hơi bất bình nhưng Hoàng hậu triệu nàng đến vẫn khiến cho nàng cực kỳ vui vẻ. Lúc đến được chỗ Thái hậu, Hoàng hậu cười nói, "Hôm nay Thái tử Thác Bạt đã tỉnh lại rồi, cũng chính là một chuyện cực ky cực kỳ tốt đẹp. Mấy hôm nay thần thiếp cũng vì thế mà lo lắng không thôi, cảm giác ngủ cũng không yên giấc rồi."

Nghe đến đây Thái hậu cười nói, "Sao con không nói sớm." Nói xong bà lại căm dặn Trần ma ma, "Pha một ly trà thuốc hỗ trợ an thần dễ ngủ mà Cửu nha đầu làm đến đấy cho Hoàng hậu."

Trần ma ma cười đáp lại, lại hỏi Tần Triều Vũ, "Bát tiểu thư có muốn nếm thử không?"

Hoàng hậu không từ chối nên đương nhiên Tần Triều Vũ cũng đành cười nói, "Vậy thì ta cũng phải nếm thử xem có giống hương vị mà Cửu muội muội làm trà thuốc ở trong nhà hay không..."

Thái hậu nương nương cười to, "Trong Hầu phủ mà Cửu nha đầu cũng làm trà thuốc à?"

Ở trong Hầu phủ thì Tần Triều Vũ và Tần Hoan cũng không tính là thân cận, huống chi Tần Hoan có làm trà thuốc thật thì nàng cũng sẽ không uống, nhưng ở trước mặt Thái hậu đương nhiên không thể nói như vậy, "Có chứ, Cửu muội muội còn thích làm mấy thứ như thuốc mỡ hay thuốc viên, bình thường nếu ai có chỗ nào không khỏe thì con bé liền lấy ra luôn. Lúc đến Nguy sơn Cửu muội muội cũng đưa cho rất nhiều thuốc chữa bẫm tím..."

Tần Triều Vũ đương nhiên nói thật, ánh mắt Thái hậu nhìn Tần Triều Vũ cũng trở nên yêu thương hơn, "Con bé luôn thích mấy thức này, thuốc mỡ hay trà thuốc ở chỗ này của ta cũng đều do con bé làm ra. Suốt dọc đường này đi theo ta, ta còn thật sự không có chút khó chịu nào. Lúc vừa đến đây thì ngủ không ngon lắm, nhưng không biết nó xoa bóp bấm huyệt thế nào mà ta gần như đã tốt lên rất nhiều."

Hoàng hậu nhìn ra được Thái hậu đã đặt Tần Hoan trong lòng, "Hiện giờ đã là Vĩnh Từ Quận chúa rồi, sau này Thái hậu nương nương để con bé đi theo người nhiều một chút, thần thiếp nhìn thấy từ lúc có con bé ở bên cạnh thì người càng lúc càng vui vẻ."

Thái hậu gật đầu, "Là do tính cách hợp nhau thôi, đây cũng là duyên phận giữa ta và con bé."

Nói đến đây thì trà thuốc đã được chuẩn bị xong, Tần Triều Vũ vốn đang ngồi mỉm cười nhưng khi trà vừa được bê lên thì nàng ngửi ra mùi vị có chút quen thuộc. Đến lúc cầm được ly trà trên tay, nàng ngửi rõ ràng được mùi vị này thì lại càng cảm thấy cực kỳ quen thuộc, nhưng trước đây nàng căn bản chưa từng uống qua trà thuốc của Tần Hoan!

Nghĩ một lúc đột nhiên trong lòng Tần Triều Vũ chấn động, nàng nhớ ra rồi!

Lần trước ngửi thấy mùi vị này chính là ở bên trong lều của Thái tử, nàng mang đôi chim thanh tước đến tặng thế nhưng nhưng Thái tử lại không thích, vì thế nàng còn buồn bã một hồi lau. Lúc đó nàng vào trong lều của Thái tử cũng đã ngửi được mùi vị này.

Tần Triều Vũ khẽ nhấp một ngụm, ngửi thấy mùi nước trà thơm ngát, sau đó lại có vị hơi đắng của thuốc, mùi trà và mùi thuốc hòa quyện lại cùng một chỗ vậy mà lại tạo ra một hương vị ngọt ngào đến khó tả, chứ không hề khó uống như trong tưởng tượng của nàng!

Thế nhưng trà thuốc của Tần Hoan sao lại ở chỗ Thái tử?

"Ồ, hương vị này ta chưa từng uống trước đây, cũng không thấy Cửu muội muội tặng ta một bao để nếm thử."

Giọng Tần Triều Vũ có vẻ nghịch ngợm lại hơi oán trách, Thái hậu vừa nghe liền cười cười, "Công dụng trong trà không nhiều lắm, phải uống thường xuyên thì mới có thể có tác dụng, thân thể ta không tốt nên con bé mới nghĩ ra phương pháp này để điều trị cho ta. Lần này đến đây mới làm ra mấy loại, chắc hẳn vẫn còn chưa kịp đưa cho con, mấy hôm trước ta cũng đưa cho Hoàng hậu mấy bao trà để giữ ấm người, Hoàng hậu đã dùng chưa?"

Triệu Thục Hoa đã quên đi chuyện mấy bao trà từ lâu rồi, "Đương nhiên dùng rồi, uống xong quả nhiên toàn thân ấm áp dễ chịu hẳn."

Tần Triều Vũ thoáng rùng mình, nói như vậy chứng tỏ trà thuốc của Tần Hoan chỉ Thái hậu và Hoàng hậu nương nương mới có được, vậy trà ở chỗ Thái tử là ở đâu ra? Hoàng hậu nương nương đem đến hay sao?

Nghĩ đến đây Tần Triều Vũ lại lắc đầu, dựa vào hiểu biết của nàng về Hoàng hậu thì cho dù bà có uống trước mặt Thái hậu thế nhưng quay về chắc chắn bà sẽ không đụng đến. Loại trà thuốc không pha chế theo cách truyền thống này Hoàng hậu cũng sẽ không tùy tiện uống vào, nếu đã như vậy sao còn đưa cho Thái tử?

Quả nhiên Triệu Thục Hoa chỉ nhấp môi một ngụm rồi đặt ly xuống, Thái hậu không phát giác ra điều gì mà chỉ cười nói, "Lần này con bé bỏ thêm trần bì vào trong, hương vị hơi ngọt mát, gần giống với lần trước, rất dễ uống."

Thái hậu nói xong Tần Triều Vũ lại càng xác định được mùi mà nàng ngửi được ở trong lều của tatau chính là mùi trà thuốc của Tần Hoan. Với tính cách của Thái tử thì người hầu tuyệt đối sẽ không làm trái ý, nếu bản thân hắn không chủ động nói muốn uống thì chắc chắn người hầu cũng sẽ không đưa trà đến tay hắn. Mà hôm đó nàng nhớ rõ, lúc vừa bước vào cửa thì bã trà đã được đậy lên, quả nhiên là trước khi nàng đến thì Thái tử đang dùng trà!

Tần Triều Vũ lập tức cảm thấy ly trà này khó mà nuốt xuống được!

Lần trước nàng thiết kế thăm dò Tần Hoan, về sau Tần Hoan lại chọc tức Thái tử, lúc ấy nàng cảm thấy Tần Hoan không có mấy tâm tư thế này nên mới yên tâm về Tần Hoan. Nhưng hôm nay, nàng ta lại lén lút đưa trà cho Thái tử?

Từ sau lần đó nàng không biết Tần Hoan có gặp lại Thái tử không, nhưng Tần Hoan thường xuyên vào cung, có lẽ giữa bọn họ đã xảy ra những việc mà nàng hoàn toàn không biết... Nhưng rốt cuộc là chuyện gì?

Hiện tại Thái hậu và Hoàng hậu nói cái gì đó nàng cũng không nghe rõ nữa, trong đầu nàng chỉ tràn ngập chuyện này, đợi đến khi Hoàng hậu nương nương nói muốn cáo từ, sau khi đi ra ngoài bà mới nhìn nàng hỏi, "Sao thế? Vẻ mặt không tốt lắm?"

Thái độ của nàng thay đổi lớn đến vậy, đương nhiên không thoát khỏi ánh mắt của Triệu Thục Hoa.

Tần Triều Vũ cười khổ, "Lần trước Cửu muội muội cho Hoàng hậu nương nương trà thuốc làm ấm người thì uống có ngon không?"

Triệu Thục Hoa nghe thấy thế liền cười cười, "Ta cất đi chứ cũng chưa uống, chỉ là không tiện làm phật lòng Thái hậu cho nên mới nói như vậy mà thôi. Con cũng hiểu tính ta, luôn luôn cực kỳ cẩn thận với những gì đưa vào trong miệng."

Triệu Thục Hoa hiện tại đối xử cực kỳ thân thiết với Tần Triều Vũ, những lời này cũng không phải lừa gạt nàng.

Tần Triều Vũ nghĩ đến chuyện này thì trong lòng cũng thoải mái hơn một chút, nhưng khi nghĩ đến Yến Triệt và Tần Hoan có gặp mặt riêng mà nàng không biết hay không thì lại như có mấy trăm con kiến bò qua bò lại cắn đốt nàng vậy...

...

Thác Bạt Hoằng lại ngủ suốt một ngày, đến nửa đêm hắn mới tỉnh lại.

Lần này tỉnh lại thì đôi mắt Thác Bạt Hoằng có hồn hơn rất nhiều, lúc hắn mở miệng cũng đã có thể nói ngắn gọn mấy chữ, "Từ... Thường... kia... Là hắn..."

Thác Bạt Vu vội nói, "Thái tử ca ca, huynh đừng nói nữa, bọn ta đều biết rõ rồi, Từ Thường bị bọn ta bắt được tại trận, lúc đó hắn còn sợ tội tự sát rồi."

Có vẻ như Thác Bạt Hoằng cũng không hề ngoài ý, hắn chỉ mấp máy môi, dường như định nói cái gì nhưng Thác Bạt Vu lại lên tiếng, "Thái tử ca ca, người đã chết rồi, nên lục soát cũng đã lục soát xong, huynh đừng suy nghĩ quá nhiều, huynh không thể hao tâm tổn sức được."

Thác Bạt Hoằng đã tỉnh lại một lần nên Tần Hoan không cần phải lúc nào cũng canh giữ ở đây. Nghe được tin Thác Bạt Hoằng đã tỉnh lại thì Tần Hoan lập tức đến bắt mạch, một lúc sau nàng nói, "Thái tử Điện hạ yên tâm, những chuyện khác hiện tại ngài không cần nhọc lòng, ngài vừa mới tỉnh lại thì phải ăn dược thiện và uống thuốc. Đợi đến mai tinh thần ngài tốt lên nhiều rồi thì hỏi lại cũng không muộn."

Lời nói của Tần Hoan vừa trầm định lại vừa nghiêm nghị, hiện tại nàng là người cứu mạng Thác Bạt Hoằng nên cho dù nàng có nói gì thì cũng sẽ không có ai phản đối.

Ánh mắt Thác Bạt Hoằng rơi lên người Tần Hoan, một lúc sau hắn mới thả lỏng toàn thân.

Thác Bạt Vu đích thân đút đồ ăn và nước thuốc cho Thác Bạt Hoằng, rất nhanh hắn lại ngủ thiếp đi.

Thác Bạt Hoằng lại tỉnh thêm lần nữa, lần này càng chứng tỏ tính mạng hắn không còn gì đáng ngại nữa rồi. Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đều cực kỳ cảm kích Tần Hoan, Thác Bạt Nhuệ lại nói, "Vừa rồi cứ như Đại ca muốn nói gì đó."

Thác Bạt Vu lên tiếng, "Chắc chắn là nói đến Từ Thường rồi, Đại ca bị trúng 1 mũi tên vẫn chưa mất mạng ngay, đương nhiên huynh ấy biết là ai hại mình, hiện tại huynh ấy chỉ muốn hỏi Từ Thường đang ở đâu thôi."

Ngay lúc bị trúng tên thì Thác Bạt Hoằng cũng sẽ không bất tỉnh ngay lập tức, mà Từ Thường kia ban đầu giết người, sau đó còn muốn bôi mồi nhử thú lên người Thác Bạt Hoằng. Toàn bộ những việc này thì cho dù Thác Bạt Hoằng có trọng thương thì hắn cũng vẫn sẽ biết.

Nếu như Thác Bạt Hoằng có thể tỉnh lại trước thì thôi, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại hơi muộn cho nên hắn có chỉ ra hung thủ hay không thì cũng không còn quan trọng nữa. Mà ngay câu đầu tiên hắn mở miệng chính là Từ Thường, cũng chứng minh được bọn họ không hề hiểu lầm Từ Thường.

Tần Hoan lại nói, "Công chúa và Điện hạ không cần phải lo, tối mai vào tầm giờ này thì có lẽ Thái tử Điện hạ có thể nói chuyện trôi chảy được rồi, đến lúc đó mọi người kể những chuyện xảy ra tiếp theo cho Thái tử Điện hạ là được."

Thác Bạt Vu lập tức đáp lời, Tần Hoan giúp Thác Bạt Hoằng thay thuốc trị thương sau đó mới đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi lều thì Tần Hoan đã nhe được tiếng trống quân vang vọng trên quảng trường, hiện tại Từ Thường đã sợ tội tự sát, Thác Bạt Hoằng cũng đã tỉnh lại, ngoại trừ cái chết của Phó Đức Thắng khiến cho mấy người Lưu Uân không hề vui vẻ gì thì đại doanh này cũng coi như là sau cơn mưa trời lại sáng. Trên quảng trường có người cưỡi ngựa điểm binh, đương nhiên đây mới là sự náo nhiệt mà một cuộc săn bắn nên có.

Tần Hoan không nhìn quá lâu, nàng đi về lều của Thái hậu nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau trong đại doanh cử hành một buổi tế lễ long trọng, Lưu Uân có lòng muốn mang di thể Phó Đức Thắng quay về Tây Lương, thừa dịp thời tiết vẫn còn chưa nóng lên nên hắn cho người đưa Phó Đức Thắng đi trước. Bản thân hắn vẫn tiếp tục ở lại Đại Chu, chờ đến khi kết thúc săn bắn, toàn bộ được tính toàn rành mạch thỏa đáng thì hắn mới quay về.

Kết thúc nghi thức, đại doanh lại tổ chức hai trận thi đấu bắn tên, như vậy đương nhiên là để khơi dậy sự nhiệt tình cho đám con cháu quý tộc trẻ tuổi. Ngay vào lúc bên ngoài đang náo nhiệt nhất thì Yến Ly lại chạy đến lều của Thái hậu nhất quyết không rời đi.

Tần Hoan bận rộn cả ngày vì bệnh tình của Thác Bạt Hoằng, Yến Ly mới là người thường xuyên ở đây cùng với Thái hậu, có điều số lần gặp mặt của 2 người bọn họ cũng không nhiều lắm. Hiện tại Thác Bạt Hoằng đã tốt lên rồi thì Tần Hoan lại quay về bên cạnh Thái hậu, lúc Yến Ly đến liền có thể gặp được.

"Đệ viết mấy chữ này rốt cuộc là chữ gì?"

Yến Ly đang chơi đùa cùng với Yến Tuy, mặc dù trước giờ 2 người đều rất thân thiết thế nhưng lần này Yến Tuy lại yên lặng không trả lời.

Yến Tuy đang cầm một cây bút chấm vào nước rồi viết viết vẽ vẽ ở trên bàn. Thằng bé viết rất chăm chú, đường ngang đường dọc rất ra dáng thế nhưng Yến Ly lại không nhìn ra thằng bé viết cái gì.

Tần Hoan đứng bên cạnh nhìn, trong lòng đột nhiên giật nẩy. Yến Tuy thích viết chữ vẽ tranh trên nền đá ở Thọ Khang cung, nhưng thằng bé không cần mực mà chỉ dùng nước, vốn đã viết cực kỳ tối nghĩa, vết nước lại rất nhanh khô nên cho dù là Tần Hoan hay Yến Ly có muốn nhìn ra được cái gì thì cứ như mò mẫm trong vô vọng...

"Cửu Điện hạ, rốt cuộc ngươi đang viết gì thế?"

Tần Hoan bước đến, chỉ tập trung nhìn vào phương hướng mà Yến Tuy đưa bút chứ không nhìn lên vết nước hỗn độn trên bàn.

Nhìn được một lúc thì Tần Hoan vẫn thấy phương hướng Yến Tuy đưa bút cực kỳ hỗn loạn, ngang dọc phẩy kéo đều có cả. Mà thằng bé viết cũng hệt như vẽ tranh, không quan tâm xem nét nào trước nét nào sau, nhưng một lúc sau Tần Hoan đã phát hiện ra Yến Tuy vết mấy nét ngang và dọc lại cực kỳ rõ ràng. Nhưng tất cả đều là 3 nét ngang và 1 nét thẳng, đó là chữ gì?

Đáy mắt Tần Hoan lập tức sáng lên, chữ 'Vương', chữ Vương王chính là 3 nét ngang 1 nét thẳng...

Yến Ly chỉ là tò mò, thấy Yến Tuy thật sự không muốn nói ra thì hắn cũng không ép buộc, huống hồ hắn cũng không cần phải biết bằng được Yến Tuy viết chữ gì. Đám trẻ con mấy tuổi thì có thể viết loạn vẽ loạn ra cái gì được chứ?

Còn bên này Tần Hoan lại không dám bỏ qua bất cứ chi tiết gì, hôm đó nàng đã nghĩ đến Yến Tuy cố chấp viết mấy chữ đó nhất định là có liên quan đến cái chết của Cẩn phi. Nhưng lần trước không có cơ hội để nhìn xem thằng bé viết cái gì, nàng vẫn luôn nghĩ lần đến đại doanh này ở chung thân thiết hơn thì sau này sẽ có cơ hội, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện của Thác Bạt Hoằng.

Vương... Thành vương? Tấn vương? Hay là phong hào Ung vương trước đây của Thái tử?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện