Tiết Linh quyết định đến thành phố An Khê tìm Văn Cửu Tắc. Không vì lý do gì đặc biệt, chỉ là trong lòng cô vẫn ấm ức vì lần chia tay vội vàng trước đó, lại còn chịu uất ức từ người thân.
Vậy nên, cô quyết định không cần lý lẽ gì cả, cứ trút hết giận lên người Văn Cửu Tắc - tìm anh, cắn anh một phát, biến anh thành zombie luôn!
Mang theo tâm trạng trả thù, cô hùng hổ lên đường.
Nhưng hành trình này vừa dài vừa gian nan. Đến khi cô vất vả lắm mới đặt chân đến An Khê, cơn giận cũng nguội mất, chẳng buồn đi tìm Văn Cửu Tắc nữa. Thế là cô tùy tiện tìm một công viên, nằm lăn ra đó.
Cô không muốn gặp lại Văn Cửu Tắc.
Vậy mà anh lại tự nhiên xuất hiện trước mặt cô.
Lúc đó, cô thật sự phiền muốn chết, chỉ mong anh biến đi ngay lập tức... Cô không muốn thấy thêm một người từng thân thiết với mình lại bày ra ánh mắt sợ hãi và chán ghét nữa.
Cô vốn chẳng trông mong gì vào thái độ của Văn Cửu Tắc. Đến cả mẹ ruột còn hoảng sợ cô, nói gì đến một gã bạn trai cũ từng chủ động chia tay.
Khi ngã xuống giữa đám zombie, Tiết Linh nghĩ bụng: "Tôi không sợ, có bản lĩnh thì g.i.ế.c tôi đi, cho tôi một phát s.ú.n.g luôn đi."
Nhưng Văn Cửu Tắc không làm vậy. Anh vẫn như trước kia, không đứng đắn chút nào, dường như chẳng nhìn rõ bộ dạng zombie của cô, còn cười hì hì:
"Tôi có b.ắ.n trúng em đâu, sao tự dưng lại ngã thế?"
Chiếc thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển cuối cùng cũng cập bờ, dù là mắc cạn mà cập bờ.
Sau hơn ba năm làm zombie, hai tháng gặp lại Văn Cửu Tắc, đến hôm nay, gặp lại người thân, trong lòng Tiết Linh dâng lên quá nhiều cảm xúc phức tạp.
Cô "khóc" hết cả một chai nước, Văn Cửu Tắc dùng khăn lau mặt cho cô, lau sạch ghế xe bị ướt, rồi ôm cô nằm xuống ghế đã ngả ra sau, cố tình nói mấy câu đáng ăn đòn.
Tiết Linh cào nát áo anh, nắm chặt trong tay, dần dần bình tĩnh lại.
"Khóc xong vì mẹ rồi hả? Nếu khóc xong rồi thì trả lời tôi một câu hỏi được không?"
Sự dịu dàng của Văn Cửu Tắc giống như cầu vồng sau cơn bão - chỉ lóe lên trong phút chốc rồi biến mất, khiến người ta nghi ngờ liệu nó có thật hay không.
"Trước đó tôi cứ tưởng em đến An Khê rồi mới bị biến thành zombie, nhưng mẹ em nói, ba năm trước, ở thành phố Du em đã thành thế này rồi. Vậy có nghĩa là em biến thành zombie trước, rồi đặc biệt đến An Khê tìm tôi, đúng không?"
Tiết Linh: "..."
Rõ rành rành vậy mà còn hỏi làm gì.
Cô im lặng, Văn Cửu Tắc cũng không truy hỏi, chỉ đổi sang câu khác: "Em đi bao lâu mới tới được? Một năm? Một năm rưỡi?"
Anh đoán mấy lần đều sai. Tiết Linh miễn cưỡng nói cho anh biết... hơn hai năm. Còn cụ thể bao lâu, cô cũng không nhớ rõ nữa.
Lần này họ từ An Khê đến Du, lái xe mất hơn hai tháng, không có bản đồ nên lạc đường không ít, gặp đường sụp lún, bị chặn phải vòng đường, có lúc vấp phải cả đám zombie lẫn xe cộ chen chúc, lại phải nghỉ ngơi ban đêm, chưa kể còn liên tục nghĩ cách kiếm xăng, đủ thứ bất ngờ phát sinh.
Mà đi bộ, thì càng rắc rối hơn nhiều.
Tiết Linh suýt nữa lạc cả vào thảo nguyên, lần theo đường sắt mong tìm lại phương hướng, nhưng phát hiện một đoạn dài đường ray đã bị sạt lở chôn vùi. Trời biết cô làm thế nào mới thoát ra được.
Hơn hai năm mới đến được An Khê, cô đã rất lợi hại rồi!
"Giỏi thật đấy, vậy mà có thể tìm đến An Khê được." Văn Cửu Tắc cũng khen cô.
Tiết Linh: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Bị anh khen xong, cô lại chẳng thấy vui gì cả.
Văn Cửu Tắc: "Em đến tìm tôi để nối lại tình xưa à?"
Tiết Linh lập tức không muốn khóc nữa, chỉ muốn bật cười lạnh lùng.
Mơ đẹp nhỉ, nối lại tình xưa cái gì chứ, cô đến để báo thù đấy!
Văn Cửu Tắc: "Khó khăn lắm mới tìm được tôi, vậy mà gặp rồi em lại không cắn tôi. Chứng tỏ em vẫn quan tâm tôi lắm."
Tiết Linh: "..."
Bộ nhớ của tên này chắc không đến mức tệ vậy đâu nhỉ?
Hồi mới gặp lại, chẳng lẽ cô không muốn cắn anh à? Rõ ràng là muốn cắn mà không thành công thôi! Anh phản ứng nhanh c.h.ế.t đi được, còn khỏe như trâu, trói cô chặt đến nỗi không giãy nổi, thế mà bây giờ không thèm nhắc đến một chữ?

Buổi chiều, khi Văn Cửu Tắc đang dọn dẹp đồ đạc bên cạnh xe, chuẩn bị rời đi, anh lại nhìn thấy Tiết Bình Anh.
Bà ấy ôm cô bé mấy tuổi hôm qua, chủ động bước đến bắt chuyện.
"Còn chưa hỏi cháu tên gì. Cháu định ở lại căn cứ Tú An sao?"
Văn Cửu Tắc nghe thấy tiếng sột soạt trong xe thì dừng tay, cười đáp: "Cháu tên Văn Cửu Tắc, chiều nay sẽ rời đi."
Anh liếc nhìn đứa bé trong lòng bà ấy: "Bé con này là?"
Tiết Bình Anh vỗ nhẹ lên lưng cô bé nhút nhát: "Là cháu gái của con gái riêng của chồng dì. Bố nó mất rồi, mẹ nó phải đi làm cả ngày, dì liền chăm sóc nó."
Người c.h.ế.t quá nhiều, gia đình nào cũng có người thân không còn.
Buổi sáng, vì đột ngột nghe thấy tên con gái đã khuất, mắt bà ấy đỏ hoe. Nhưng bây giờ bà ấy đã bình tĩnh trở lại, bởi lẽ với bà ấy, chuyện này đã là quá khứ từ lâu.
Thế nhưng, cũng đã rất lâu rồi không ai nhắc đến con gái bà ấy. Đột nhiên có người nhắc lại, bà ấy không kiềm được mong muốn trò chuyện, tâm sự.
"Con bé tên là Điềm Điềm, rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, giống hệt Linh Linh của dì hồi bé vậy. Linh Linh lúc nhỏ cũng thế, ít khóc, không quậy phá. Chỉ cần dì bế lên là nằm im re."
"Từ nhỏ đã hiểu chuyện lắm, còn biết mang ô ra đón dì nữa cơ."
Văn Cửu Tắc tựa vào cửa sổ xe lắng nghe.
Tiết Linh cũng tựa vào ghế sau anh, lặng lẽ nghe theo.
Cô vẫn còn nhớ chuyện đó. Khi ấy cô mới về nhà dượng được một năm, vào kỳ nghỉ hè, nhận điện thoại của mẹ. Cuối cùng không nhịn được, cô khóc, bảo rằng cô nhớ mẹ, muốn được sống với mẹ.
Mẹ nghe cô khóc cũng khóc theo. Bà ấy cũng nhớ con gái.
Thế là bà ấy xin nghỉ phép, bắt chuyến tàu đêm, đến đón cô về sống cùng. Hai mẹ con hứa với nhau, hết hè sẽ trở về nhà dượng.
Khi đó, mẹ làm công nhân xa nhà, lương không cao, phòng trọ chỉ là căn phòng nhỏ trên tầng thượng, ban ngày nắng rát, không có điều hòa, chỉ dùng một chiếc quạt điện.
Là vì Tiết Linh đến, bà mới lắp điều hòa.
Ban ngày mẹ đi làm, cô ở nhà một mình.
Mỗi sáng trước khi đi, mẹ luôn căn dặn cô đủ điều - không được đụng vào dao, không được chạm vào ổ điện, không được tự lấy nước nóng...
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện