Bà ta nói xong, lại tiếp tục khóc.
Bà ta giải thích như vậy, thật ra cũng có chút hợp lý, làm cho Cố Trường Kiện lại muốn phát tác với Cố Linh. Cố Linh cười lạnh, nói : “Cố Á có thể tiêu hết số tiền kiếm được, hơn nữa con bé còn được mẹ lấy từ tiên lương của ba ra cho tiền tiêu vặt. Mẹ tưởng con không biết sao? Tiền lương của con thì mẹ ba lần bẩy lượt dùng hoa ngôn xảo ngữ lừa đi, con còn muốn nghe mẹ giải thích như thế nào?”
Tôn Tú Lan sắc mặt trắng nhợt: “Đó là bởi vì con luôn luôn hiểu chuyện, không thích tiêu tiền, mẹ chỉ là giữ giúp con mà thôi. Hôm nay không phải mẹ đã trả lại hết cho con rồi sao…”
Cố Linh giơ hai tay lên, vỗ bạch bạch hai tay, “ Tốt cho câu, người không thích tiêu tiền. Tôi xin hỏi, mẹ không thích tiền sao? Ai mà lại không biết tiền rất tốt? Nếu mẹ nguyện ý để cho tôi tiêu tiền, tôi sẽ không tiêu sao? Nói đi nói lại, kỳ thật cái nhà này, người dư thừa nhất chính là tôi đi. Ba, hôm nay bà nói ra một lời đi, có phải hay không, Cố Á có thể tiêu tiền của con, quần áo giày dép của con Cố Á muốn thì con phải đưa cho con bé. Con bé mắng con thì con chỉ có thể chịu đựng. Nếu ba nói như vậy, ngày mai con sẽ đi đến hàng xóm láng giềng hỏi mọi người một chút, con có một người mẹ kế như vậy là có những ngày lành có phải hay không?”
Cố Linh nói xong, vành mắt đỏ lên, là hoàn toàn thất vọng!