Một tuần mới, thành phố Tô cuối cùng cũng ngừng mưa, trở nên oi bức.

Huấn luyện quân sự của lớp 10 tại trường Nhất Trung cũng được xếp lịch bắt đầu trong tuần này.

Lớp 10-1, Trần Vĩ bước vào lớp, gõ mạnh lên bục giảng, chỉ vào lớp trưởng nói: "Lộ Hủ, em tìm vài nam sinh, đi lấy đồng phục huấn luyện quân sự của lớp chúng ta về."

"Dạ được, em đi ngay." Cậu đáp lời, quay người lại liếc mắt nhìn Tống Từ Tự, người luôn cười ngu ngơ mỗi khi được giao việc nặng nhọc, rồi vỗ vỗ lên cánh tay Tống Từ Tự, "Đi thôi, còn có mấy người các cậu đừng có mà cười trên nỗi đau của người khác, đi cùng mình lấy đồ đi."

Cậu nâng cằm lên, gọi mấy anh em cùng chơi bóng rổ đi giúp đỡ.

"Ừ, được rồi, đi thôi, đi thôi."

Trần Vĩ dẫn theo Lộ Hủ cùng mấy người đi về phía phòng bảo vệ của trường. Trường không có nơi nhận bưu phẩm, hầu hết các món đồ mua qua mạng đều được gửi đến phòng bảo vệ.

 

Khi họ đến nơi, đã có vài lớp lấy đi đồng phục huấn luyện quân sự, trên sàn chỉ còn lại vài gói bưu kiện.

"Chỉ còn nhiêu đây, lớp mình cầm hết đi." Trần Vĩ liếc nhìn sàn nhà, thấy không còn học sinh nào phía sau, liền dứt khoát ký tên vào danh sách, tự ý quyết định mang hết về cho các lớp khác.

"Lão Trần, thầy đúng là giáo viên tốt." Tống Từ Tự vừa ôm một bao đồng phục lớn, mặt mày nhăn nhó, nghe thấy lời của Trần Vĩ thì lẩm bẩm một câu rồi chuồn đi.

Trần Vĩ thấy vậy, túm lấy cổ áo của cậu: "Thằng nhóc này, tôi thấy em là người phản đối nhiều nhất, đã là vận động viên thể thao hiếm hoi của lớp mình, mang ít đồ cũng không xong à."

"Ây, không phải không phải, lão Trần thả tay, thả tay ra…."

Lộ Hủ quay đầu lại thì thấy Tống Từ Tự bị túm lấy, cố gắng vùng vẫy, trông giống như một con cá mắc cạn trên bờ, cậu vung tay loạn xạ, đôi tai đỏ bừng lên. Lộ Hủ ôm đồ trong tay, không nhịn được phải cắn môi để nhịn cười: "Thôi nào Tống Từ Tự, tình hình này cậu không phải nên mang thêm một bao nữa à?"

 

"Lộ Hủ, cậu đúng là anh em tốt của mình đấy!" Cậu trừng mắt nhìn Lộ Hủ.

Trần Vĩ buông tay, vỗ lên đầu cậu: "Mấy em nhanh chân lên."

Trần Vĩ gọi mấy nam sinh phía sau đang lề mề lấy đồ, thúc giục hai câu, nhìn thoáng qua tên lớp ghi trên bưu kiện, rồi dặn dò Lộ Hủ: "Lộ Hủ này, hai bao này là của lớp 10-5, nằm ở tầng dưới lớp các em, hai em mang xuống dưới trước nhé. Những người còn lại thì theo tôi về lớp."

Trần Vĩ vẫy tay.

Mấy nam sinh phía sau méo miệng, tuy không muốn nhưng như vậy vẫn đỡ hơn là phải chạy một vòng đến lớp khác, mấy người đi qua bên cạnh Lộ Hủ, giọng điệu cười cợt: "Cực khổ rồi, anh em."

"Mấy cậu về trước đi, bọn mình về ngay." Lộ Hủ nhướng mày, nghe ra ý ngầm trong câu nói, nhưng chẳng buồn để ý, nhún vai. Nhìn thấy mấy người kia cùng Trần Vĩ đi xa, cậu lấy vai đẩy đẩy Tống Từ Tự đang đứng ngơ ngác xoa đầu.

 

"Đi thôi, có phải lão Trần vỗ đầu cậu một cái làm cậu ngớ ngẩn rồi không?"

Tống Từ Tự xoa đầu, cau mày, bất mãn nói: "Cậu nói xem, tại sao mỗi lần làm việc nặng nhọc đều là mình và cậu chứ? Cậu làm đã đành, lại còn kéo mình vào nữa."

"Đừng lắm lời nữa, làm xong sớm thì xong việc sớm." Lộ Hủ chẳng buồn quan tâm đến lời than phiền của cậu ta. Tống Từ Tự từ nhỏ đã thân với cậu, hai người học chung từ mẫu giáo đến giờ, cấp ba vẫn là bạn cùng lớp.

Hai người quan hệ tốt, thầy giáo phân việc cho cậu thì đương nhiên sẽ kéo theo Tống Từ Tự, bao nhiêu năm qua, cũng coi như anh em có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.

Tống Từ Tự cúi đầu, chán nản ôm lấy một gói quần áo.

Hai người bước đi khá nhanh, lớp 10-1 của họ nằm ở tầng ba, trường đặc biệt sắp xếp học sinh lớp 12 ở tầng một để tiện cho việc học.

Nhưng lớp họ thì không may mắn, vì Nhất Trung thành phố Tô kết hợp với trường thể thao và nghệ thuật, nên lớp 10 năm nay có nhiều lớp hơn, đành phải sắp xếp ở tầng ba, với tình hình này, chẳng có gì bất ngờ khi cả ba năm cấp ba bọn họ đều phải ở tầng ba.

Hai người bước chậm lại, ổn định bước chân mang đồ lên tầng hai, Lộ Hủ đi đến trước cửa lớp, ở giữa, ngẩng đầu nhìn, là lớp 10-5.

Cậu gõ cánh cửa lớp đang mở.

"Vào đi." Bên trong đang có tiết tiếng Anh, giáo viên dạy tiếng Anh họ Triệu, tên là Triệu Ngọc Phương, là một nữ giáo viên đã có vài nếp nhăn trên mặt nhưng ăn mặc vẫn rất nổi bật, cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp 10-5.

Cả lớp đồng loạt ngẩng đầu lên, những học sinh đang buồn ngủ cũng từ từ tỉnh dậy.

Trần Nam cũng ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Lúc cấp ba cô không cao, chỉ tầm khoảng 1m58, bị giáo viên sắp xếp ngồi ở vị trí thứ hai của hàng đầu tiên.

Tiết học tiếng Anh nhàm chán, xung quanh gục xuống một loạt, giáo viên có nhắc nhở cũng vô ích, không ít người bị Triệu Ngọc Phương bắt đứng dậy đọc bài. Cô nheo mắt lại, hơi buồn ngủ, nhưng vẫn chưa đến mức ngủ gật.

"Chào cô, em là Lộ Hủ của lớp 10-1, đây là đồng phục huấn luyện quân sự của lớp cô, thầy Trần bảo bọn em mang qua đây."

Giọng nói quen thuộc của thiếu niên khiến cô ngay lập tức tỉnh táo từ trong cơn buồn ngủ. Nghe thấy cái tên "Lộ Hủ", trong một khoảnh khắc, cô lập tức mở to mắt.

Thiếu niên đứng ngoài cửa, lưng thẳng tắp, tư thế đứng rất đẹp, trong tay ôm một bao quần áo màu xanh đậm, dù phải đối mặt với ánh mắt của nhiều người, giọng điệu cậu vẫn rất điềm nhiên, âm thanh rõ ràng truyền vào tai cô, không chút căng thẳng.

"Ồ, sao lại có thể phiền các em như vậy. Cảm ơn các em, thật là vất vả rồi. Nào, nhanh đặt lên bục giảng đi."

Triệu Ngọc Phương vội vàng bảo Lộ Hủ và Tống Từ Tự đang đứng ngoài cửa vào, bảo họ đặt quần áo lên bục giảng.

"Thật sự cảm ơn các em, cũng thay cô cảm ơn thầy Trần của các em nhé, bọn cô đang định ra lấy sau giờ học, vất vả cho các em đi một chuyến rồi."

"Không vất vả đâu ạ." Lộ Hủ lắc đầu, đặt đồ xuống rồi lễ phép trả lời, "Vậy bọn em xin phép đi trước ạ."

"Ừ được, cảm ơn các em nhé." Triệu Ngọc Phương gật đầu, ánh mắt có chút ngưỡng mộ nhìn theo bóng lưng cậu rời đi, rồi quay lại nhìn những học sinh đang mơ mơ màng màng, thở dài một tiếng, như thể tiếc nuối nói, "Nhìn người ta kìa, thi đậu vào đứng đầu trường, vừa đẹp vừa giỏi, các em đó, có thể học tập người ta có được không..."

Tống Từ Tự đặt đồ xuống liền chỉ mong cùng Lộ Hủ chuồn lẹ, cậu vốn không phải là học sinh ngoan, cũng chẳng cần đối phó với giáo viên.

Cậu vừa nghe Lộ Hủ và Triệu Ngọc Phương nói chuyện, vừa lướt mắt qua một vòng trong lớp. Ánh mắt cậu chợt dừng lại trên người một cô gái.

Đây chẳng phải là cô gái mà hôm trước cậu vô tình đυ.ng phải sao? Cậu nghĩ trong lòng, thật là trùng hợp.

Nhưng cũng chẳng mấy bận tâm, cùng với Lộ Hủ bước ra khỏi lớp, hai người vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng giảng bài của Triệu Ngọc Phương vang lên từ trong lớp 10-5.

Tống Từ Tự cười khẩy một tiếng, dùng khuỷu tay thúc vào cánh tay Lộ Hủ: "Này, nghe thấy không, chị Triệu khẩu Phật tâm xà của chúng ta khen cậu đấy, học sinh ngoan."

Triệu Ngọc Phương nổi tiếng khắp khối cấp ba, học sinh nào từng được cô dạy qua, có ai mà không nhớ những bộ trang phục cầu kỳ và mùi nước hoa đặc trưng, nhưng không thể không thừa nhận rằng trình độ tiếng Anh của cô không có giáo viên nào trong toàn trường có thể sánh bằng, nghe nói khi còn trẻ từng đạt giải thưởng trong thành phố, còn là đại diện giáo viên tiếng Anh của thành phố nữa.

Thường ngày nhìn thì có vẻ dễ gần, hòa đồng, nhưng khi nổi giận thì là tai họa không thể tránh khỏi, bị gọi là "giáo viên khẩu Phật tâm xà." (*)

(*) Từ gốc là “笑面虎” : con hổ biết cười, được ví với người bên ngoài thì cười nói vui vẻ, bên trong thì vô cùng độc ác.

Lộ Hủ cũng không khiêm tốn, mỉm cười gật đầu: "Ừm, từ bé đến giờ cậu vẫn chưa nghe chán à?"

“Xì, sao lại bị cậu qua mặt nữa rồi chứ.” Tống Từ Tự trợn mắt, rồi cũng bật cười theo. Cậu khoác vai Lộ Hủ, hai người cùng sánh bước đi lên lầu.

Trần Nam không để ý đến người bên cạnh Lộ Hủ, nên cũng tự nhiên không nhận ra đó là chàng trai đã từng va vào cô lần trước.

Trên bục giảng, Triệu Ngọc Phương vẫn vừa càu nhàu vừa phát đồng phục quân sự.

Các học sinh trong lớp đã quen với cảnh này.

Người ta thường nói, trước có con nhà người ta, sau có học sinh lớp khác.

Chẳng có gì lạ, dù sao thì Lộ Hủ cũng rất xuất sắc.

“Vẫn là Lộ Hủ lợi hại nhất, hồi ở trường Giang Trung đã là đại thần rồi, cậu nhìn xem, lên Nhất Trung chúng ta mà vẫn đứng nhất lớp đấy.”

“Cậu nói xem, cậu ta đã bao giờ rớt hạng nhất chưa?”

Bạn cùng bàn của cô cười nhẹ, giọng điệu có chút châm chọc: “Ai mà biết được, không biết thành tích của cậu ta thật hay giả nữa. Mình nghe nói, tiểu tử đó có chút quan hệ với hiệu trưởng đấy…”

Trần Nam nghe những lời đàm tiếu xung quanh.

Bạn cùng bàn của cô tên là Cố Dương Thanh, là một trong những nam sinh có chút mâu thuẫn với Lộ Hủ, tất nhiên không thể nói được lời gì tốt đẹp.

Giọng nói của cậu đầy châm biếm, nghe thật chua chát.

Càng tệ hơn, những lời như vậy còn có người hưởng ứng: “Thật hay giả vậy?”

“Mình cũng thấy kỳ lạ, làm gì có ai mà lần nào cũng đứng nhất cả.”
….……

Cô nghe mà cau mày, trong mắt họ, Lộ Hủ dường như là người chẳng cần nỗ lực gì mà cũng dễ dàng đạt được tất cả, nhưng thực tế cậu cũng đến thư viện, cũng từng đau đầu vì bài văn của mình.

Cậu hoàn toàn không phải là người như Cố Dương Thanh nói.

Trần Nam cắn môi, giả vờ như vô ý dùng khuỷu tay làm rơi sách trên bàn của cậu ta.

“Cậu làm gì vậy?” Cố Dương Thanh bị ngắt lời, quay người lại với vẻ không hài lòng, giọng điệu đầy bực bội.

“Xin lỗi nhé.” Cô miệng nói xin lỗi, nhặt sách lên đặt lại lên bàn, giọng nói không to không nhỏ.

Cố Dương Thanh nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc, không biết vì sao lại có cảm giác Trần Nam cố ý, nhưng nghĩ lại bạn cùng bàn nhút nhát này, bình thường đến nói chuyện với cô còn khó khăn.

Giáo viên trên bục giảng vừa đúng lúc gọi tên cô: “Trần Nam.”

“Có.” Cô nhẹ nhàng đáp lại, đứng lên đi lấy đồng phục.

Cậu nghĩ ngợi một lúc, chợt nhận ra suy nghĩ vừa rồi của mình thật vô lý, nhìn cô một cách khó hiểu, khi thấy cô đứng dậy đi đến bục giảng, lại châm chọc: “Thật là, không ai ưa nổi mà còn lắm chuyện.”

Mọi người xung quanh đều nhìn về phía Trần Nam đứng bên cạnh bục giảng.

“Với loại người như thế này sao phải bận tâm, thật kỳ lạ.”

Sau khi phát hết đồng phục quân sự, Triệu Ngọc Phương vỗ tay lên bục giảng: “Mọi người im lặng nào.”

“Các em về thử đồng phục xem có vừa không, nếu không vừa nhớ báo lại cho lớp trưởng, lớp trưởng sẽ ghi lại để cô đổi cho các em.”

“Nhưng cô nghĩ kích cỡ sẽ không có vấn đề gì đâu. Từ ngày mai bắt đầu quân sự, các em nhớ mang thêm nước, và nhớ bôi kem chống nắng nữa, đừng để một tuần sau cô nhìn thấy các em đen đến mức không nhận ra đâu đấy.”

Cô dặn dò từng điều một.

Vài học sinh trong lớp bình thường hay đối đáp với giáo viên, liền bắt đầu nghịch ngợm: “Cô ơi, nếu em bị dị ứng với tia UV thì có thể không tham gia quân sự được không?”

“Cố Dương Thanh, em dị ứng với tia UV? Hằng ngày em chạy dưới nắng như khỉ, em làm như cô không thấy à?” Triệu Ngọc Phương liếc nhìn cậu, buồn cười đến nỗi không biết nói gì, cô bật cười.

Cả lớp bật cười ầm ĩ, nhưng Trần Nam trong không khí đó lại cảm thấy suy nghĩ của mình đã đi rất xa.

Chính là người vừa xuất hiện ở cửa, khiến cô không hiểu vì sao lại cảm thấy đau lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện