Mọi người nghe xong đều không còn gì để nói, đây là chuyện vớ vẩn gì thế.
Mọi người đáp lại càng làm Anh Tử có khát vọng thổ lộ hết, vì thế cô ta nói ra hết mấy câu chuyện lý thú buôn được ở trường học trước kia.
Theo Anh Tử không ngừng lảm nhảm, Thẩm Tiêu có chút buồn ngủ.
Lúc mí mắt trĩu xuống, cô nghĩ thầm: Có lẽ đây chính là thiên phú của giáo viên.
…
Ngày hôm sau, Thẩm Tiêu bị cơn khát làm cho tỉnh, theo cảm giác khát thì còn cả đói bụng, thức ăn hôm qua chỉ làm dịu dạ dày mà thôi, nước cũng không đủ uống, nửa đêm cô đã bị đói gần chết.
Ngồi dậy nhìn từng cơn sóng vỗ lên bờ cát, nghe tiếng nước chảy, Thẩm Tiêu càng cảm thấy khát hơn, cô rất muốn ra uống một ngụm nước biển, nhưng cô biết làm như thế sẽ chỉ càng uống càng khát.
Những người khác ở bên cạnh cũng đã tỉnh, Dương Hoằng nhìn qua sắc trời còn âm u, nói: “Nhân lúc bây giờ thời tiết còn mát mẻ, chúng ta tiếp tục đi tìm nước.”
Bởi vì khát nước mà giọng nói của anh ta đã theo đó khàn khàn: “Lần này tôi và Thẩm Tiêu một đội, trên đường đi thuận tiện nhìn xem còn có rau dại gì đấy không, còn mấy người các cô, vẫn giống như hôm qua, có rảnh rỗi thì tìm thêm chút cỏ khô, nhiệt độ buổi tối vẫn còn hơi thấp.”
Những người khác không có ý kiến gì, ánh mắt Phương Minh Tuyết chỉ lưu luyến trên người Dương Hoằng và Thẩm Tiêu một chút cũng đồng ý.
“Được, để tôi đi rửa qua mặt.” Sau khi Thẩm Tiêu nói xong thì tìm một cục than củi ở trong đống lửa, cầm chén trúc của mình đi đến bên bờ biển. Khoang miệng có nhiều vi khuẩn, vẫn nên giữ vệ sinh cá nhân. Trong lúc rửa mặt, Thẩm Tiêu không nhịn được lén uống một ngụm nước biển, hương vị vừa đắng vừa chát, khiến cô hoàn toàn tỉnh táo.
Sau khi rửa mặt, cô và Dương Hoằng cùng nhau ăn qua chút tảo tía còn lại ngày hôm qua, sau đó xuất phát.
Hôm nay bọn họ đi đến một bên phía khác của hòn đảo, địa hình bên kia tương đối cao, nhân nhắc đến vấn đề tiêu hao thể lực, hai người dự định giữa trưa không quay về, trực tiếp mang theo quả dừa đi.
“Chỉ mong có thể tìm được nước.” Trước khi xuất phát, Dương Hoằng cầu nguyện.
Thẩm Tiêu không nói gì, hiện tại cô rất suy yếu, thật sự không muốn lãng phí nước bọt.
Bởi vì thân thể, hôm nay rõ ràng hiệu suất của bọn họ giảm đi không ít, chờ đến khi tới bên kia của đảo, lúc này đã gần giữa trưa.
“Chúng ta nghỉ ngơi một lát.” Dương Hoằng lắc đầu, anh ta có chút choáng váng, hoa mắt, lại nhìn sang Thẩm Tiêu bên cạnh, môi cô đã có một lớp vảy màu trắng, anh ta đưa dừa tới: “Hay là cô uống chút nước dừa đi.”
Thẩm Tiêu lắc đầu, tốn sức nói: “Tôi còn có thể chống đỡ được.”
Khó khăn trước mắt vẫn còn có thể gắng gượng được, điều cô lo lắng chính là về sau: “Hòn đảo này, bên trái có cây, mặt sau trống không, chỉ sợ chưa chắc đã có nước.” Phía bên có cây, đại khái là do gió biển đem theo hơi nước trên mặt biển thổi tới, mới có thảm thực vật, thảm thực vật ở phía sau rất ít, nói rõ thiếu nước, đương nhiên cũng không có thứ gì.
“Nếu như không tìm được nước, chúng ta chỉ có thể dùng phương án khác. Buổi tối hôm qua tôi cũng đã cân nhắc qua đến phương pháp chưng cất, tuy hiệu suất thấp, nhưng cũng có thể thử một chút, nếu như sau đấy có mưa, chúng ta có thể tích trữ một ít, cũng không chết khát được.” Dương Hoằng một hơi nói xong, không nhịn được mà liếm môi, nhưng nghĩ đến càng liếm môi sẽ càng khô, đột nhiên dừng lại.