Bầu không khí căng thẳng, trong lòng những công tử chưa từng bị từ chối, kẻ không biết điều ít nhiều cũng phải bị đánh một trận.

Thôi Lãng là cháu trai của thừa tướng, thân phận tôn quý, nên tay chân của hắn càng ngang ngược.

An Thùy như một trung khuyển chưa buộc chặt dây xích, vì bảo vệ chủ nhân mà lao lên sủa điên cuồng.

Mạnh Hoan lùi lại, thực sự có chút e ngại kẻ điên. Cậu vừa định bảo hai thị vệ tiến lên đối phó với hắn, ai ngờ Thôi Lãng giữ lấy vai An Thùy, kéo hắn trở lại.

"Ngươi thật to gan!" Thôi Lãng giận dữ, chắp tay nói với Mạnh Hoan: "Công tử chớ trách, hắn chỉ là một tên mọi rợ, không hiểu lễ nghi. Hắn nói chuyện lớn tiếng, tính tình lại hoang dã, đến ta cũng thường xuyên bị hắn dọa sợ."

Vừa nói, hắn vừa đá An Thùy một cước: "Đừng mang cái kiểu của ngươi ra dọa người! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Mau xin lỗi công tử đi!"

An Thùy bị đá cong người, nhưng thần sắc không còn vẻ ngông cuồng ban nãy nữa. Đôi mắt sắc bén của hắn găm chặt vào Mạnh Hoan, khiến người ta liên tưởng đến loài chim ưng ăn thịt. Hắn cúi đầu.

"Xin lỗi, công tử." Giọng điệu không quá chân thành, nhưng lễ nghi vẫn đủ. "Kẻ hèn này vô lễ mạo phạm."

Du Cẩm vẫn chưa chịu bỏ qua: "Trông chừng con ch.ó nhà các ngươi cho kỹ! Nếu dám làm công tử ta bị thương dù chỉ một chút, thì dù có là thiên vương lão tử cũng phải mang đầu đến mà tạ tội!"

Thôi Lãng không nhịn được mà bật cười, lại chắp tay nói: "Đắc tội rồi."

Mạnh Hoan cũng thở phào, thầm nghĩ dù sao cũng bảo toàn được tính mạng. Đúng lúc này, từ cửa bước vào một bóng người.

Là một ông lão bán mận. Ông cụ có vẻ đã lớn tuổi, lưng còng xuống, rụt rè bước vào hỏi: "Các vị công tử, trời nóng quá, có thể cho lão một ngụm nước không?"

Thôi Lãng lập tức đáp: "Người đâu! Mang cho lão bá một chén nước!"

Chiếc gáo nước được đưa đến, hắn nhận lấy rồi đưa cho ông lão, cười tít mắt hỏi: "Hôm nay lão bá kiếm được chút tiền nào chưa?"

"Làm gì có tiền mà kiếm, mận đều bị nóng đến mức thối rữa cả rồi."

Ông lão này thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội, trên đầu có chấy rận, trên người bốc mùi mồ hôi, sắc mặt đầy vẻ khổ sở.

Thôi Lãng lắc đầu, thở dài nói: "Đúng là không dễ dàng gì."

Hắn cứ thế đứng đó trò chuyện với ông lão.

Khung cảnh này chẳng khác gì trong mấy bộ phim về thanh quan gặp dân thường, khiến Mạnh Hoan không khỏi nhìn thêm một cái.

Sau chuyện của Lệnh Bạc Chu, Mạnh Hoan nhận ra rất nhiều điều trong nguyên tác không đơn giản như vẻ bề ngoài. Thôi Lãng và Lệnh Bạc Chu đều là đối thủ, vậy rốt cuộc hắn là người tốt hay kẻ xấu? Nguyên chủ bỏ trốn đến Kiến Châu, liệu có đúng đắn hay không?

Vừa suy nghĩ, cậu vừa đi đến phủ Lư thị, nhờ người gác cổng vào báo tin. Một lúc sau, người gác cổng bước ra trả lời: "Công tử, thiếu gia nhà ta không có ở phủ. Dạo này ngài ấy đi tránh nóng và ôn tập tại Minh Đài Tự ở phía nam thành rồi."

"..."

Đi cả quãng đường dài mới biết người không có ở đây, Mạnh Hoan thấy thật bất lực.

Nhưng nghĩ đến việc giao thư cho hạ nhân không thích hợp, cậu chỉ đành gật đầu: "Vậy ta đến Minh Đài Tự tìm hắn vậy."

Trên đường đi, thời tiết oi bức đến cực điểm, bầu trời tích tụ những đám mây đen khổng lồ. Giữa mùa hè nóng nhất, mưa lớn bất chợt rất dễ xảy ra. Du Cẩm vội mở ô ra: "Công tử, chúng ta đi nhanh một chút."

Mạnh Hoan quay đầu lại, thấy trên đường phố mọi người vội vã trở về nhà, chạy tán loạn.

Mưa dần thấm ướt mặt đất, làm ướt đế giày, Mạnh Hoan chậc một tiếng, vừa nhảy qua một vũng nước, vừa ngẩng đầu nhìn.

Phía trước tụ tập rất nhiều người, đám đông chen chúc nhau làm dù bị xô lệch hết cả. Có người hỏi: "Chuyện gì vậy? Ta cũng muốn xem!"

Mạnh Hoan tưởng có chuyện náo nhiệt, vô thức bước lên phía trước.

Người vây xem đông nghịt, cậu đi vòng quanh mấy lần mà không chen vào được. Lúc cúi đầu xuống, cậu nhìn thấy một vệt m.á.u nhàn nhạt hòa vào dòng nước mưa, uốn lượn chảy đến chân mình, rồi tiếp tục loang ra xa hơn.

"Máu?"

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mạnh Hoan ngẩng đầu. Giữa đám đông có một khoảng trống nhỏ, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy chuyện đang diễn ra.

Giữa vòng vây của đám người, một người đàn ông mập mạp nằm úp mặt xuống đất, hai tay dang rộng, hai chân cũng dạng ra. Dòng m.á.u đỏ chính là chảy ra từ dưới thân ông ta.

Mạnh Hoan cảm thấy tư thế nằm của người này có gì đó rất kỳ quái.

Bên tai vang lên vô số âm thanh:

"Trời ơi! Giết người rồi!"

"Đó là chủ quán rượu, Vương Lão Tứ đấy! Ta ăn ở quán này mười năm rồi, thế mà bị g.i.ế.c hại..."

"Nghe nói là do một nhóm người ngoại tỉnh uống rượu quậy phá, trêu chọc cô nương bên cạnh. Chủ quán ra khuyên can, bị bọn chúng ghì đầu xuống rồi một đao cắt lìa!"

"..."

Những âm thanh lộn xộn, mơ hồ.

Mạnh Hoan chăm chú nhìn vào vũng m.á.u đỏ sẫm kia, giữa bờ vai của t.h.i t.h.ể là một lỗ m.á.u đen ngòm, thịt lộ ra, trắng bệch.

Mưa rơi rào rào. Ban đầu cậu chưa nhìn rõ thứ đó là gì, nhưng bây giờ thì đã thấy rõ ràng.

Đó là một t.h.i t.h.ể không có đầu.

Cơn lạnh buốt từ sau lưng đột ngột xộc thẳng lên, như thể có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ cậu.

Mạnh Hoan lùi lại một bước, vô tình va vào tay Du Cẩm làm cây ô rơi xuống.

Làn nước lạnh thấu xối thẳng lên đầu, trong tầm mắt, sắc đỏ không ngừng lan rộng.

Cậu dời mắt đi, nhưng cơ thể như bị mất hồn, vẫn duy trì tư thế cũ, không nhúc nhích được.

Bên tai, giọng Du Cẩm vang lên, hoảng hốt nhặt ô lên:

"Công tử! Công tử?!"

Cảnh tượng cổ bị c.h.é.m đứt vẫn không ngừng hiện lên trong đầu, dù Mạnh Hoan đã không còn nhìn nữa. Cậu không thể nhúc nhích, đôi mắt hơi mở to. Trước đây xem phim mà gặp cảnh kinh dị, cậu đều tua nhanh qua màn hình, ngay cả khi thấy người ta g.i.ế.c gà cũng buồn nôn. Đây là lần đầu tiên cậu tận mắt chứng kiến một cái xác bị chặt đầu.

…Đây là một người đã bị c.h.é.m rơi đầu.

Mạnh Hoan tái nhợt, quay mặt đi. Mưa rơi dày đặc hòa cùng tiếng sấm ì ầm. Du Cẩm the thé hét lên: “Công tử bị ma ám rồi! Công tử bị ma ám rồi!”

Người bình thường mà bỗng dưng thấy một cái xác đầm đìa m.á.u me thì không chỉ xui xẻo mà còn dễ bị oan hồn bám theo. Du Cẩm vội nắm chặt cổ tay Mạnh Hoan, sợ hồn phách cậu bị kéo đi.

Nhưng Mạnh Hoan không phải vì ma quỷ mà kinh hãi, mà là vì cảm giác khi một sinh mệnh biến mất ngay trước mắt mình. Cậu vừa định quay người rời đi thì trong màn mưa, bên vệ đường, cậu nhìn thấy một bóng người màu nâu sẫm, tay xách một cái bọc, m.á.u nhỏ giọt từng giọt xuống từ đó.

Đó là một người đàn ông trung niên, ăn mặc khá giống An Thùy, rõ ràng là người ngoại tộc. Hắn nhìn về phía cái xác, ánh mắt bình thản, như thể đang quan sát điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đầu óc Mạnh Hoan như trống rỗng trong thoáng chốc, nhưng không biết vì linh cảm gì, cậu giằng tay khỏi Du Cẩm, lao nhanh về phía người đó, đồng thời hét lên: “Bắt hắn! Bắt hắn lại!”

Đám thị vệ hơi ngớ ra nhưng vẫn lập tức đuổi theo.

Người đàn ông đó thoáng lộ vẻ bất ngờ, liếc nhìn Mạnh Hoan. Trong ánh mắt hắn, cậu không thể đọc ra là cảm xúc gì. Hắn nhanh chóng lách mình vào con hẻm phía sau.

Mạnh Hoan đuổi theo vào hẻm, trên tường nước mưa chảy thành từng dòng nhỏ. Trên mặt đất chỉ còn dấu chân ướt. Người kia đã đứng trên bức tường cao, trừng mắt nhìn cậu. Khi tia sét xé rách bầu trời, gương mặt hắn hiện rõ dưới ánh sáng trắng xóa.

Một vật nặng trịch bị ném xuống.

“Bịch” một tiếng.

Thứ đó rơi mạnh xuống đất, dính chặt vào mặt đường.

Mạnh Hoan cúi đầu nhìn, đó là đầu của chủ quán trọ.

Đôi môi tái nhợt, hàm răng bị va đập đến rơi ra.

---

Sau khi trở về phủ, gia nhân chuẩn bị nước nóng. Cả người Mạnh Hoan bị mưa xối ướt sũng. Khi ngâm mình vào nước ấm, cậu cảm thấy da thịt hơi tê rần, một lúc sau mới cảm nhận được hơi ấm thấm vào tận xương tủy.

Bên ngoài, cách một cánh cửa, Du Cẩm đang cúi lưng, nói chuyện với ai đó:

“Vương gia, nô tài cũng không biết. Vương phi vừa thấy cái xác dưới đất thì bỗng chạy vào con hẻm. Kết quả là, thật sự nhìn thấy đầu của người chết. Xong rồi! Nhất định là bị ác quỷ ám theo rồi!”

Lệnh Bạc Chu khẽ đặt chén trà xuống, tấm lụa trắng trên mặt hơi rung: “Quỷ ám?”

“Bị quỷ ám! Đúng vậy! Vương gia mau mời Lý chân nhân đến trừ tà cho vương phi, nếu không ngài ấy sẽ sinh bệnh mất!”

Lệnh Bạc Chu khẽ khép nắp chén, dường như đã hiểu rõ: “Ngươi lui xuống đi.”

Tiếng nói vọng lại từ xa.

Mạnh Hoan ngồi trong nước, múc một vốc nước nóng vỗ mạnh lên mặt. Cậu nhìn chằm chằm vào dòng nước xoáy trong chậu, đầu óc vẫn còn cứng đờ, như bị mắc kẹt trong gương mặt của kẻ sát nhân dưới ánh chớp.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên qua thế giới này, cậu tận mắt chứng kiến một cái c.h.ế.t như vậy.

Mạnh Hoan dùng sức xoa mặt, muốn gột rửa đi cảm giác khó chịu do cơn mưa lạnh lẽo mang lại.

Bên cạnh, Lệnh Bạc Chu hình như đang tiến lại gần.

Mạnh Hoan vừa đứng lên khỏi nước, chưa kịp lau khô người đã cất tiếng: “Ngài không thấy được...”

Lệnh Bạc Chu vươn một tay ra: “Nắm lấy.”

Mạnh Hoan siết c.h.ặ.t t.a.y hắn.

Lệnh Bạc Chu hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”

Mạnh Hoan hít một hơi.

“Bị dọa sợ à?”

Giọng nói của hắn rất nhẹ, hơi thở ấm áp phả đến.

Mạnh Hoan l.i.ế.m môi, chưa biết nên trả lời thế nào thì bỗng nhiên cảm giác được bờ vai mình bị kéo vào một cái ôm.

Lệnh Bạc Chu khẽ thở dài, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu:

“Bị dọa sợ thật rồi. Hoan Hoan của ta, tên sát nhân này đúng là đáng chết.”

Giọng nói hắn đầy bao dung và thấu hiểu, khiến Mạnh Hoan trong khoảnh khắc liền thả lỏng.

Không biết vì sao, trong lòng còn có chút tủi thân.

Cậu có thể cảm nhận được hơi ấm từ lồng n.g.ự.c hắn, mùi hương trên người hắn cũng thật dễ chịu.

Lệnh Bạc Chu nâng cằm cậu lên, ghé sát lại, hơi thở phớt qua chóp mũi:

“Được rồi, được rồi, không sao cả. Sau này ra ngoài cẩn thận một chút, đừng chen vào chỗ đông người nữa. Lần sau ta sẽ sai thêm vài thị vệ đi theo em.”

Trước đây chỉ cần ai nói lớn tiếng một chút là Mạnh Hoan đã giật mình dựng tai lên, huống hồ lần này lại tận mắt chứng kiến một vụ g.i.ế.c người.

Cậu quên cả gật đầu, đầu óc hỗn loạn vô số suy nghĩ.

Mạnh Hoan vùi mặt vào n.g.ự.c Lệnh Bạc Chu, cọ qua cọ lại, cố gắng ổn định lại tinh thần.

Lúc đó, cậu nhìn thấy người kia mặc y phục giống An Thùy, rõ ràng đều là người ngoại tộc. Theo bản năng, cậu đã lao đến, không ngờ kẻ đó thật sự chính là hung thủ.

Team Hạt Tiêu

Mặc dù Mạnh Hoan đã quên gần hết nội dung của nguyên tác, nhưng chỉ cần nhớ được một số tình tiết quan trọng thì dường như vẫn có tác dụng rất lớn.

Đặc biệt là…chuyện nguyên chủ và An Thùy bỏ trốn đến Kiến Châu Vệ để chiêu binh mãi mã.

Khi đó, nguyên chủ cuối cùng cũng trốn thoát, đến phương bắc với một thân phận thấp kém.

Nhưng An Thùy lại là con tin ngoại tộc, vốn dĩ là tiểu vương tử của bộ lạc. Nhờ vậy, bọn họ mới có thể khởi sự, chiêu mộ binh lính, tích lũy thế lực, sau đó phát động chiến tranh chống lại Lệnh Bạc Chu, dẫn theo tộc Chu Lý Chân từ đông bắc tiến xuống phương nam, xâm lược Đại Tông.

Đó là chiến tranh!

Là một bộ truyện tranh đấu quyền mưu chân chính!

Trong truyện, hàng vạn sinh mạng…chết thì chết. Độc giả chỉ xem như một trò vui.

Nhưng khi thực sự bước vào thế giới này, những con người đó đều là mạng sống bằng xương bằng thịt. Lẽ nào cậu phải trơ mắt nhìn chiến tranh nổ ra, nhìn ngoại tộc xâm chiếm Đại Tông hay sao?

Hơn nữa, đến lúc đó, Lệnh Bạc Chu sẽ thân chinh ra trận đối đầu với quân xâm lược. Chiến trường biến hóa khôn lường, cực kỳ nguy hiểm. Hắn nhiều lần lấy thân mạo hiểm, từng bị thương nặng, từng bị đ.â.m rơi khỏi lưng ngựa, cũng từng bị tên b.ắ.n xuyên cánh tay.

“Đáng ghét…”

Mạnh Hoan cố gắng xoa đầu mình, cố nhớ lại mọi chuyện.

Khi Lệnh Bạc Chu dẫn quân chinh phạt kẻ xâm lược, đám quan văn trong triều lại co mình trong kinh thành yên bình. Rõ ràng chính bọn chúng là những kẻ được hắn bảo vệ, vậy mà khi hắn vắng mặt, bọn chúng lại giở đủ trò nhằm vào hắn, cắt đứt quân lương, cắt đứt bổng lộc, nhận được cầu viện cũng không chịu phái binh cứu viện, cố tình muốn hắn đại bại thảm hại. Đúng là lòng người hiểm ác.

Trước đây, khi đọc truyện, Mạnh Hoan chỉ xem cho vui, nhưng bây giờ, khi cảm nhận được hơi ấm chân thực trước n.g.ự.c mình, hơi thở nóng ấm của Lệnh Bạc Chu phả bên tai, cậu bỗng cảm thấy cả sống lưng lạnh buốt, sợ hãi đến cực điểm.

Không được.

Mạnh Hoan tự nhủ: Mình phải bảo vệ hắn! qwq.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện