Edit: Ry
Tạ Thanh nhếch mép, cảm giác câu đùa này của mình nhạt thật.
Nếu Đông Đông mà ở đây, chắc chắn sẽ thốt lên tinh túy tổ quốc, vãi cả ngày may mắn.
Ở nơi đang bị một tên sát nhân hàng loạt theo dõi này, lại xuất hiện thêm một con quỷ thì đúng là không phải cái gì may mắn.
Nhưng tiền xu sẽ không tự lăn ra từ gầm tủ, Tạ Thanh khom lưng nhặt nó lên, tiện thể nhìn một cái dưới gầm.
Khe hở đen kịt, hắn cử động ngón tay, ánh sáng yếu ớt nhảy lên trong khe, chiếu rọi không gian nhỏ bé. Không có gì hết, Tạ Thanh không nhìn nữa, đốm sáng cũng tắt.
"Lâm Chức?"
Hắn nhìn quanh, thử gọi cái tên này.
Trong phòng không có động tĩnh gì, tiền xu vẫn bình thường nằm trong lòng bàn tay hắn.
Tạ Thanh đứng tại chỗ một lúc cũng không thấy gì lạ, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt.
Thật ra hắn rất hi vọng Lâm Chức có ở đây, boss phó bản trước xuất hiện ở phó bản sau, đây chẳng phải rất thú vị sao? Dù sao cũng không phải là đuổi theo giết hắn, nếu muốn giết hắn thì Lâm Chức đã làm vậy ở thế giới trước rồi.
Vậy chỉ còn một trường hợp, hắn là người y chọn, nên Lâm Chức buông tha hắn, thậm chí theo hắn tiến vào nơi này.
Còn tại sao lại chọn hắn, có khi thật sự do hắn là xử nam.
Tạ Thanh sờ lên ngực, chắc đây là đãi ngộ đặc biệt ông trời dành cho thanh niên thuần khiết nhỉ.
Tất nhiên giả thiết này chỉ đúng khi Lâm Chức thật sự có mặt ở đây.
Tạ Thanh cất đồng xu vào túi, bắt đầu tìm manh mối trong phòng.
Nếu phòng này có quỷ, vậy thì càng phải lục soát.
Tạ Thanh là thanh niên cứng vượt khó, gặp đàn ông thì hắn càng cứng*.
*Gốc là 知男而上, tri nam nhi thượng. Câu này là joke trên mạng bên Trung xuất phát từ một bộ đam cùng tên của Đại Đại Tiên Nhân Cầu, ý là biết là đàn ông thì càng nứng =))))) Ngoài ra thì câu này còn là chơi chữ với câu vượt khó aka nghênh nan nhi thượng 迎难而上
Lục soát cả phòng vẫn không tìm được gì hữu dụng, Tạ Thanh chuẩn bị sang phòng tiếp theo.
Hắn bước một chân ra khỏi phòng, làm bộ lơ đãng quay đầu lại.
Bày biện trong phòng vẫn vậy, không có gì lạ xảy ra.
Lâm Chức nhìn hắn làm động tác giả với không khí, không nhịn được cười một tiếng.
Tạ Thanh mở căn phòng thứ hai, đóng cửa lại xong, hắn lại lấy tiền xu ra, "lơ đãng" làm nó lăn xuống gầm tủ quần áo.
Tạ Thanh đợi một lúc, tiền xu lại không lăn ra.
Được rồi được rồi, Tạ Thanh thở dài. Dùng ánh sáng chiếu đáy tủ, sau đó ngồi xổm xuống thò tay vào nhặt tiền xu, thổi bụi trên đó.
Lần này không phải là không có thu hoạch, Tạ Thanh tìm được một quyển nhật kí.
Hắn mở ra xem, bên trong chủ yếu là mấy lời phàn nàn vụn vặt, như là hầu gái nào người hầu nào làm không tốt, quần áo không vừa các thứ. Ngoài ra thì toàn là lời ca ngợi của người hầu với chủ nhân, ngài Moreah.
Ngài Moreah cực kì thích phim kịch, thậm chí còn tự mình lên sân khấu đóng vai nhân vật. Hắn từng khen diễn viên là một nghề vĩ đại, có thể dùng giả dối tạo cảm giác chân thực cho người xem.
Tạ Thanh cất nhật kí đi, định ra ngoài.
Tay hắn vừa đặt lên chốt cửa, tiền xu trong túi bỗng rơi ra, lăn xuống đất, phát ra tiếng leng keng thanh thúy.
"Đây là có qua có lại à?"
Tạ Thanh cúi xuống nhặt đồng xu, nói với không khí.
Lúc mới vào phòng hắn cố tình ném tiền xu để người thần bí kia nhặt cho, nhưng không được đáp lại, giờ hắn muốn ra ngoài thì bị đáp lễ như vậy.
"Thật ra tiền xu cũng không có gì vui, tôi có thể dẫn cậu đi chơi mấy cái khác. Tiếc là tôi không nhìn thấy cậu, cậu có thể viết chữ không?"
Tạ Thanh mở trang trống trong cuốn nhật kí, còn lấy cả bút máy tới, làm động tác "mời".
Mặc dù không biết con quỷ ở phòng này là quỷ nào, nhưng cũng không sao, quỷ tới đều là khách, Tạ Thanh đều hứng thú.
Mà cái này cũng có thể nhìn ra độ thân mật với đối phương, thân thiện thì viết, không thân thiện thì hắn cũng biết đường đối phó.
Tạ Thanh nhìn chằm chằm bút máy, nhìn nó bay lên, viết một chữ "được".
Hắn đang định mở miệng đề nghị, bỗng cảm nhận được một thứ lành lạnh mềm mềm giống ngón tay, nhẹ nhàng miết trên môi hắn.
Tạ Thanh muốn phác họa sự tồn tại vô hình kia trong không khí, nhưng không thấy gì hết. Cái gương nhỏ trên bàn người hầu chỉ phản chiếu mỗi hắn.
"Đợi a..."
Ngón tay lạnh như băng cắm vào khoang miệng hắn, đùa bỡn không ngừng.
Tạ Thanh dứt khoát cắn xuống, lại không có lực cản nào, hai hàm răng va vào nhau, phát ra tiếng kịch.
"Ý tôi là chơi những thứ khác chứ không phải là chơi tôi, tôi phải thủ thân như ngọc cho vợ tôi, trừ khi cậu là vợ tôi."
Tạ Thanh lùi lại, tỏ vẻ trinh tiết liệt nam, rút ngắn khoảng cách với cửa ra.
Chỉ cần con quỷ này không đột ngột nổi điên, hắn hẳn là có thể chạy ra.
Mặc dù hắn cho rằng khả năng cao con quỷ này là Lâm Chức, cũng cảm thấy y không có ác ý gì, nhưng lòng đề phòng người là luôn phải có, chứ đừng nói là đề phòng quỷ.
Bút máy không chuyển động viết chữ nữa, Tạ Thanh nhìn sang, trái tim bỗng xuất hiện cơn đau.
Hắn dần cảm thấy khó thở, trái tim điên cuồng nhảy loạn, tần suất đã vượt qua mức độ cơ thể có thể chịu đựng.
Mặc dù trước mắt không có gì, nhưng Tạ Thanh cảm giác được có người đang từng bước tiếp cận mình.
Bộ phận dùng để duy trì sự sống như thoát khỏi chi phối, tiến hành hoan nghênh nhiệt liệt với linh hồn đã chết kia.
Khóa kéo áo khoác bị kéo xuống, bàn tay lạnh lẽo thuận theo vạt áo thanh niên bò lên, chạm vào lồng ngực.
Xúc cảm vô cùng chân thực, chắc chắn là có tồn tại, nhưng trong gương vẫn chỉ có mình hắn. Quần áo của hắn hơi phồng lên, không khí lạnh lẽo quanh quẩn trong phòng khiến sống lưng gai gai.
Tạ Thanh mở to mắt, trong cơn đau nhả ra tên của vợ mình: "Lâm Chức."
Cổ họng hắn thỉnh thoảng phát ra tiếng hít thở, mắt phượng giương lên: "Nghi thức gặp mặt như vậy có phải là đặc biệt quá rồi không."
Mắt thanh niên đột nhiên trợn to, ý cười trêu chọc trên môi cũng biến mất.
Đầu lưỡi dường như chạm được cái lạnh có thể làm đông cả linh hồn, khiến cơ thể cũng cứng ngắc.
Tiếp xúc quá độ thân mật, Tạ Thanh tưởng như nhìn thấy thiếu niên xinh đẹp đang tươi cười nhìn hắn, hôn hắn, lại hờ hững như nghịch một món đồ chơi.
Con quỷ đẹp mà lạnh, cùng với cảm giác khủng bố khi không thấy gì trước mắt đồng thời dâng lên, trộn lẫn trong đó còn có những trải nghiệm kì lạ, khiến Tạ Thanh tê rần.
Trái tim tiếp tục nhảy lên điên cuồng, nhưng không chỉ còn là đau đớn, đã lẫn những xúc cảm Tạ Thanh không mô tả được.
"Như vậy..."
Như vậy không tốt đâu, Tạ Thanh định nói thế, nhưng hắn chưa nói xong môi đã bị người ta cắn nhẹ một cái, khiến hắn không thể há miệng.
Não bộ rối loạn vô cùng, ý nghĩ làm sao để chạy trốn và lí trí biết rõ không thể thoát khỏi bàn tay của quỷ đánh nhau trong đầu hắn. Nhưng kết quả hiện ra lại không phải là chán ghét và tuyệt vọng, lạ thật đấy.
Yết hầu chuyển động, lạnh và tê đau khiến đầu lưỡi hắn hơi run.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của đồng đội, Tạ Thanh nháy mắt trở về nhân gian.
Hắn vội bịt miệng, lại buông tay ra đi tới trước gương.
Hình như đỏ hơn chút, Tạ Thanh không yên lòng nghĩ, kéo lại khóa áo khoác.
Hắn nhanh tay xé trang giấy có chữ của Lâm Chức, cất vào túi, còn cẩn thận đóng nắp bút máy.
Lão Bì đẩy cửa, những gì mọi người thấy là thanh niên đứng trong phòng xem nhật kí.
Lão Bì nhẹ nhàng thở ra: "Sao ban nãy gọi cậu không đáp vậy, bọn tôi tưởng cậu xảy ra chuyện rồi chứ."
"Tôi mải đọc nhật kí nên không để ý."
Hắn giơ quyển sổ trong tay, đi ra cửa.
Trước khi đóng cửa, hắn quay đầu nhìn căn phòng lần nữa.
Mọi người trở lại phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha. Không gian ghế có hạn nên chú Lưu dứt khoát ngồi dưới đất.
Nhật kí Tạ Thanh tìm được đã chuyển cho người khác, hắn không mấy tập trung nghe đồng đội nói manh mối tìm được.
Kể từ khi biết Lâm Chức ở đây, hắn cảm giác y đang có mặt ở khắp mọi nơi.
Có thể là ngay đằng sau hắn, bên trái hắn, hoặc là lơ lửng giữa không trung nhìn hắn.
Tạ Thanh giơ tay day mũi, dùng động tác này che giấu nụ cười. Chẳng biết tại sao hắn lại thấy vui, rõ ràng rất đáng sợ, nhưng nghĩ tới Lâm Chức, hắn lại không sợ nổi.
Bởi khả năng cao là con oán quỷ kia đã coi trọng thân thể hắn, sẽ không dễ dàng giết hắn như vậy.
Không có kích thích khi bị lệ quỷ đuổi giết thì cũng hơi đáng tiếc, nhưng cơ hội gặp gỡ hiếm có đặc biệt này thì khó mà cầu được trong đời.
Tạ Thanh suy nghĩ, không biết ban nãy Lâm Chức có sờ được cơ bụng của mình không nhỉ, đó là thành quả hắn cố gắng rèn luyện đấy.
Mục đích ban đầu là để hưởng thụ cảm giác trái tim như sắp đình công, không ngờ tới thế giới sau khi chết này lại có đất dụng võ, giờ càng là có tác dụng diệu kì.
01: [Sao anh ta vẫn cười được vậy?]
01 không hiểu nổi đối tượng nhiệm vụ lần này, trong tình huống như vậy mà vẫn còn lạc quan được sao.
[Chẳng lẽ lần này chúng ta thành công nhanh như vậy?]
01 nghĩ đến khả năng này, không khỏi hưng phấn.
Lâm Chức tặc lưỡi: [Tất nhiên là không rồi, nếu có cơ hội giết tôi thì hắn chắc chắn không do dự đâu.]
Tính cách của Tạ Thanh rất khó nắm bắt, hắn có cách thức biểu đạt cảm xúc khác hẳn người thường.
Nếu vừa rồi y hỏi Tạ Thanh có thích mình không, chắc chắn hắn sẽ không chớp mắt nói thích, mà còn không phải là nói dối.
Bởi cái thích này khác với định nghĩa về thích của người đời. Tạ Thanh cảm thấy hứng thú, hắn sẽ nói là mình thích, giống như việc hắn thích trò chơi vô hạn này, mỗi lần sống sót vượt qua phó bản là có thể chứng minh hắn vẫn luôn nỗ lực sống tiếp.
Đây cũng chính là lí do ban nãy Lâm Chức làm Tạ Thanh đau tim. Y không phải cố ý tra tấn hắn, chỉ là muốn để Tạ Thanh khắc sâu nhận thức rằng trái tim này liên quan chặt chẽ với y.
Như thế thì sau này, Tạ Thanh sẽ trân trọng yêu thương trái tim mình hơn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chương