Nhà họ Văn trên danh nghĩa có những việc làm ăn hợp pháp không quá lớn, nhưng sau lưng lại dính líu đến buôn bán và làm giả cổ vật. Ông nội Văn không muốn để đứa cháu trai cưng Văn Cửu Hoàn thừa kế mà lại nhắm đến Văn Cửu Tắc.
Muốn anh sớm tiếp quản nhưng lại lo rằng nếu mẹ anh qua đời, anh sẽ chẳng còn vướng bận gì mà trả thù nhà họ Văn. Vì thế, ông ta còn định sắp xếp cho anh một cuộc hôn nhân, đối tượng là một cô gái bên nhà bác hai.
Trong suy nghĩ của ông cụ, dù bây giờ Văn Cửu Tắc không tình nguyện, nhưng một khi đã cưới người của nhà họ Văn, có vợ có con rồi, thì anh sẽ bị trói buộc chặt chẽ với gia tộc này.
Anh có gan lớn, làm việc quyết liệt, sau này nếu đứng ra gánh vác chuyện làm ăn của nhà họ Văn, thì gia tộc này ít nhất cũng có thể vững vàng thêm hai thế hệ nữa.
Ông cụ Văn đã quen sắp đặt cuộc đời của con cháu mình, chẳng bao giờ nghĩ rằng Văn Cửu Tắc sẽ phản kháng. Ông ta không hề hay biết rằng chính sự ép buộc của mình đã khiến anh quyết tâm liều mạng.
Khi đó, Văn Cửu Tắc thật sự không biết phải giải thích với Tiết Linh thế nào.
Chẳng lẽ anh phải nói với cô rằng:
"Ông tôi muốn tôi về nhà, cưới người mà ông ta sắp đặt, sớm kết hôn sinh con, rồi tiếp quản sản nghiệp phi pháp của nhà họ Văn. Nhưng em yên tâm, tôi chỉ giả vờ đồng ý thôi. Lần này tôi quay về là để tìm cách g.i.ế.c ông ta."
"Nếu may mắn không bị phát hiện, đợi ông ta chết, nhà họ Văn rối loạn, tôi được tự do, cứu được mẹ tôi, thì tôi sẽ quay lại tìm em. Đương nhiên, mẹ tôi bị bệnh tim, cần được điều dưỡng và uống thuốc, nếu em ở bên tôi, tương lai sẽ rất vất vả."
"Còn nếu xui xẻo, chuyện tôi g.i.ế.c ông ta bị bại lộ, tôi có thể phải ngồi tù. Nghe xong những điều này, em vẫn muốn tiếp tục ở bên tôi chứ?"
Người bình thường nghe xong chắc chắn sẽ chạy mất dép. Nhưng Tiết Linh… cô ngốc lắm, không biết chừng lại nhất thời xúc động mà nói sẽ chờ anh.
Tệ hơn nữa, có khi cô còn muốn cùng anh tìm cách thoát khỏi nhà họ Văn.
Vậy nên, bất kể là nguyên nhân, cách làm hay hậu quả sau đó, anh đều không thể nói cho cô biết.
Anh khi đó vẫn còn quá trẻ, với một gia đình đầy rẫy rắc rối và một tương lai bất định, anh chẳng thể mở miệng nói với cô gái trẻ tuổi đang yêu mình rằng...
Anh hoàn toàn bất lực trước cuộc đời tồi tệ của mình.
Anh sắp làm một chuyện kinh khủng.
Mới chỉ yêu anh một năm mà đã bị kéo vào đống rắc rối này, thậm chí còn có nguy cơ dính dáng đến pháp luật, cô thực sự quá xui xẻo rồi.
Thà rằng cô chẳng biết gì cả. Như thế mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều, chỉ là gặp phải một gã bạn trai cặn bã, bị chia tay một cách khó hiểu mà thôi.
“Anh lại ngẩn người gì vậy, nói đi!” Tiết Linh dùng sức đập vào bảng viết, lay lay Văn Cửu Tắc.
Anh bị cô đẩy nhẹ một cái, sắp xếp lại suy nghĩ, chỉnh sửa lời nói một chút cho nhẹ nhàng hơn rồi kể lại chuyện ba năm trước với giọng điệu bình thản:
“Nói đơn giản thì, lý do là vì trong nhà lấy lý do mẹ và ông tôi bệnh nặng, ép tôi về nhà đính hôn, tiếp quản một phần sản nghiệp, nên tôi buộc phải chia tay và quay về.”
Tiết Linh vốn tưởng sẽ nghe được một lý do nào đó giật gân hơn, không ngờ lại là một tình tiết đầy sáo mòn như vậy. Cô không khỏi nghi hoặc: “Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
Hai người cứ thế ngồi xổm đối diện nhau, mắt trừng mắt một lúc, rồi Tiết Linh bỗng hỏi: “Sao không có ai đến đưa tôi năm triệu bắt tôi chia tay anh vậy?”
Văn Cửu Tắc bật cười: “À, có lẽ vì ở nhà tôi không đáng giá đến năm triệu.”
Tiết Linh lại im lặng.
“Thế sao lúc đó anh không nói rõ ràng với tôi?”
“Anh quay lưng đi thẳng, chia tay cũng chẳng sao, một chút cũng không đau lòng?”
Cô viết rất nhanh, nét chữ vung vẩy mạnh mẽ. Văn Cửu Tắc phải mất một lúc mới nhận ra cô viết gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Không đau lòng sao?
Có lẽ là vì nếu không giả vờ như không quan tâm, anh sẽ chẳng thể nói ra hai chữ “chia tay” ấy.
Khi bị tổn thương và đau khổ, càng phải tỏ ra thờ ơ và không để ý, đây đã trở thành phản xạ có điều kiện mà anh học được sau ngần ấy năm sống ở nhà họ Văn.
Ngoài hai chữ "chia tay" ra, anh không dám nói thêm lời nào, cũng không dám nhìn thẳng vào cô. Anh sợ nếu thấy biểu cảm của cô, anh sẽ không nhịn được mà nói rằng mình chỉ đùa thôi, rồi rút lại lời chia tay.
Anh biết cô sẽ giận. Khi đó, anh còn ôm một chút suy nghĩ đen tối - hy vọng cô sẽ tức giận đến mức từ đó về sau không còn yêu ai nữa.
Nếu như sau này anh thật sự không thể quay lại tìm cô, thì tốt nhất là cô nên nhớ đến anh với sự căm hận, như vậy sẽ không bao giờ quên được anh.
Ai ngờ, sau này mọi chuyện còn phát triển theo hướng tồi tệ hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.
Nếu là ba năm trước, Văn Cửu Tắc khi đó trẻ hơn, chắc chắn sẽ không bao giờ chịu thừa nhận rằng mình đã đau lòng.
Nhưng bây giờ, đối mặt với sự chất vấn của Tiết Linh, anh lại cười nói: “Đương nhiên là đau lòng rồi, chia tay sao mà không đau lòng được? Chẳng qua là tôi giả vờ giỏi thôi.”
Tiếc rằng lần này anh thừa nhận, nhưng Tiết Linh lại không tin.
Cô tức tối viết: “Anh mà đau lòng? Nhìn anh vẫn cười kìa!”
Anh đáp: “À, tôi vẫn đang giả vờ, là cười gượng đấy.”
Tiết Linh: “…”
Anh tiếp tục: “Nguyên nhân tôi cũng nói rồi, giờ có thể quay lại với tôi chưa?”
Cô trợn mắt: Lý do này thà đừng nói còn hơn!
“Không! Không đồng ý!” Cô giận đến mức nện bút mạnh xuống bảng viết.
Văn Cửu Tắc bỗng ném bảng viết sang một bên, cả người ngả ra sau, nằm phịch xuống đống lá vàng rơi trên phố.
“Không muốn sống nữa, chẳng còn ý nghĩa gì hết.”
Tiết Linh: “…”
Hôm nay sao cô thấy bất lực nhiều lần quá vậy?
Anh đang bắt chước cô sao? Rõ ràng là đang bắt chước cô đúng không?
“Á!” Văn Cửu Tắc đột nhiên hét lên một tiếng, làm Tiết Linh giật mình, vội lao tới bịt miệng anh lại.
Anh uể oải co một chân lên, kéo tay cô xuống: “Đừng cản tôi, để lũ zombie tới ăn tôi đi.”
Tiết Linh: Giỏi lắm, giờ đến lượt anh phát điên hả?
Tiếc rằng trong khuôn viên trường chẳng có bao nhiêu zombie, đợi mãi vẫn không có con nào mò tới.
Tiết Linh ngồi trên đống lá một lúc, sợ bị kiến bò lên người, bèn đứng dậy rồi trực tiếp ngồi lên bụng anh.
Giỏi thì cứ nằm đó cả đời đừng dậy.
Văn Cửu Tắc tiện tay nhặt hai chiếc lá khô ném lên người cô, hỏi: “Em không đồng ý quay lại với tôi, là vì không còn thích tôi nữa à?”
Tiết Linh thật sự muốn đập vào đầu anh một cái - Não anh đi nghỉ dưỡng rồi à? Không đồng ý là vì thái độ của anh đấy!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện