Tiết Linh nhấn mạnh lần nữa, Văn Cửu Tắc gật đầu, nở một nụ cười gian xảo.
"Vậy tức là vấn đề ở thái độ, không phải vì em không thích tôi. Nghĩa là em vẫn thích tôi, đúng không?"
Tiết Linh: "?"
Anh đang tóm tắt cái quái gì vậy? Ai dạy anh cách chốt ý kiểu này thế hả?
Văn Cửu Tắc: "Nếu vấn đề chỉ là thái độ, vậy bây giờ anh xin lỗi có tác dụng không?"
Tiết Linh dứt khoát: "Không!"
Văn Cửu Tắc: "Không có tác dụng thì anh khỏi xin lỗi luôn."
Tiết Linh: "…" Ai! Dạy anh! Làm bài kiểu này thế hả?!
Văn Cửu Tắc ngồi bật dậy như làm động tác gập bụng, cười nhàn nhã: "Không quay lại cũng không sao, chỉ cần biết em vẫn thích tôi là được rồi."
Tên này chưa dỗ được cô thì đã tự an ủi bản thân trước. Đúng là vô lý hết sức.
Văn Cửu Tắc đứng dậy, tiện thể kéo Tiết Linh theo.
"Vậy sau này khi giới thiệu tôi với người khác, em phải nói ‘đây là anh người yêu cũ mà tôi vẫn còn thích’ đấy nhé."
Tiết Linh: Anh bị điên à? Tôi cần gì phải giới thiệu anh với ai chứ? Còn ai lại giới thiệu người khác kiểu đó hả?!
Bị anh nhét vào xe, Tiết Linh nhìn xe rời khỏi trường, đá anh một cú: "Lại muốn đi đâu nữa?"
Văn Cửu Tắc xoa cánh tay bị đá đau, xoay vô lăng: "Xác định lại thân phận của em đi, có những chuyện không nên hỏi, em gái à."
Tiết Linh: "?"
Anh ngày càng quá đáng rồi đấy! Ai là em gái anh?
Lần trước nghe người khác gọi anh là "bạn trai cũ", suýt chút nữa anh còn trầm cảm, giờ lại giỡn được thế này? Đừng bảo là anh giả vờ đấy nhé?
Trước khi Tiết Linh kịp nổi điên lần nữa, Văn Cửu Tắc đã nói tiếp: "Dù chúng ta chưa quay lại, nhưng ai bảo tôi thích em đến mức không thể không có em được. Nên, để trả lời câu hỏi của em, bây giờ chúng ta đang đi đến thành phố An Đông."
Tiết Linh lưỡng lự giữa việc nhảy khỏi xe và đạp Văn Cửu Tắc ra ngoài, nhưng cơn giận trong lòng dần dần nguôi đi.
Cô biết tính anh mà. Ba, bốn năm trước anh cũng thế này, suốt ngày nói năng ngang ngược.
Càng tức giận với anh thì càng mắc bẫy anh.
Người ngoài không quen biết sẽ nghĩ Văn Cửu Tắc là một kẻ lạnh lùng, ít nói. Những ai biết sơ sơ thì lại cảm thấy anh là kiểu người lúc nào cũng cười cợt, chẳng coi gì là quan trọng. Nhưng ai thật sự thân thiết với anh sẽ biết anh là kiểu người đáng ăn đòn nhất thế giới.
Tiết Linh đã quá quen rồi. Nếu một ngày nào đó Văn Cửu Tắc không nói bậy bạ nữa, chắc cô sẽ nghi ngờ anh bị tráo đổi thành người khác mất.
Khi còn hẹn hò, Tiết Linh đã nhận ra một điều: Văn Cửu Tắc, cũng như tất cả đàn ông trên đời, đều biết nói dối.
Nếu anh không muốn nói ra điều gì, thì có gặng hỏi cũng không moi được câu trả lời từ anh.
Nhưng điều khác biệt là, đàn ông nói dối thường là để che giấu sai lầm của bản thân.
Ví dụ như ông bố ruột của cô. Khi cô học tiểu học, ông ta từng đến tìm cô, khóc lóc nói nhớ cô, muốn cô thuyết phục mẹ quay về. Ông ta còn bảo rằng năm đó ly hôn là bất đắc dĩ, tất cả là do mẹ cô cố tình gây chuyện, không nghĩ đến gia đình.
Chắc ông ta nghĩ cô còn nhỏ, không nhớ những chuyện hồi bé, nên mới mặt dày đến lừa cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Hay như cậu cô, kiếm được chút tiền ở ngoài rồi đánh bạc thua sạch, về nhà lại bảo với mợ là không kiếm được xu nào.
Hoặc mấy nam sinh trong trường, chính họ là người tỏ tình với cô, cô không đồng ý, thế mà sau lưng lại đi nói là họ đã từ chối cô.
Nhưng Văn Cửu Tắc thì khác. Anh không nói dối để che đậy lỗi lầm.
Mà là vì anh nghĩ cô quá yếu đuối, không chịu nổi bất kỳ điều tiêu cực nào, sẽ bị đè bẹp bởi mọi gánh nặng, thậm chí sợ hãi đến phát điên.
Vậy nên bất kể chuyện gì, dù lớn hay nhỏ, anh đều cố làm ra vẻ nhẹ nhàng, như thể chẳng có gì nghiêm trọng.
Gặp khó khăn, anh chỉ im lặng chịu đựng, tự mình tìm cách giải quyết.
Trông chờ vào việc anh thành thật? Còn không bằng nghĩ cách chế ra thuốc cưỡng bức nói thật!
Tiết Linh đã chịu đựng tên người yêu cũ hay giấu giếm này quá lâu rồi, giờ thì hết chịu nổi nữa!
Anh nghĩ không nói ra là cô không đoán được sao? Buồn cười! Cô chơi game suy luận bao nhiêu năm rồi đấy nhé!
Đừng mong đàn ông tự thú, sự thật phải tự mình tìm ra.
Trước tiên, cần làm một sơ đồ tư duy.
Tiết Linh lấy iPad ra, cầm bút chọc chọc màn hình.
Mục đích của Văn Cửu Tắc có thể có hai khả năng: Một là vì chính anh, hai là vì cô.
Nhưng theo suy đoán của cô, khả năng thứ hai cao hơn.
Tên này cứ làm bộ dửng dưng, nhưng chuyện cô biến thành zombie rõ ràng khiến anh bận tâm rất nhiều.
Dựa trên những gì đã biết, cô trở thành zombie đặc biệt là vì Thái Tuế của nhà họ Văn.
Văn Cửu Tắc không nói thẳng ra, nhưng từ những gì anh thể hiện, có vẻ như Văn Y cũng đã biến thành một loại zombie giống cô. Vậy khả năng lớn là do Thái Tuế.
Từ đó có thể suy ra, Thái Tuế của nhà họ Văn là một thứ rất hiếm và quý. Nếu Văn gia vẫn còn, thì với tính cách của Văn Cửu Tắc, lần trước quay về nhà, chắc chắn anh đã tìm cách lấy một ít cho cô thử rồi. Nhưng anh không làm vậy, chứng tỏ khi đó Văn gia đã hết Thái Tuế.
Sau khi rời khỏi thành phố An Khê, Văn Cửu Tắc cũng không nhắc gì đến nó nữa.
Mà theo thói quen của anh, chuyện gì anh càng né tránh không nói, thì chắc chắn trong lòng càng nghĩ nhiều.
Bây giờ điểm đến của họ là thành phố An Đông.
An Đông có gì đặc biệt?
Không lâu trước, họ vừa nhắc đến chị gái của Văn Cửu Tắc – Văn Y, mà Văn Y cũng ở An Đông.
Văn Cửu Tắc và người nhà không thân thiết, nếu không cần thiết, anh sẽ không chủ động đi tìm họ.
Vậy thì có khả năng rằng anh cho rằng Văn Y có Thái Tuế, nên muốn tìm cô ta?
Hồi trước Văn Cửu Tắc có Thái Tuế, Văn Y cũng có thể đã ăn Thái Tuế. Nếu vậy, có khi nào cô ta vẫn còn giữ lại một ít không?
Văn Cửu Tắc lái xe, chờ mãi không thấy Tiết Linh đánh anh, bèn liếc sang nhìn cô vài lần.
Thấy cô ôm iPad, cầm bút chọc màn hình, trông nghiêm túc hệt như lúc làm bài tập.
"Em đang nghĩ gì mà chăm chú vậy?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chương