Trước khi ba tộc có mặt ở đây, hắn và Bách lão đã tìm hiểu và chuẩn bị xong mọi thứ để sửa chữa trận pháp. Không những thế, hắn còn đụng tay đụng chân vào vài chỗ rất hiểm. Với cái đầu đầy sạn của Bách lão, sáu tên chứ sáu mươi tên đến cũng đừng hòng phát hiện ra.
Hắn giờ chỉ là giả bộ đi qua đi lại nhìn ngó xung quanh, sau đó bắt đầu bày bố một vài thứ lặt vặt rồi khoanh chân ngồi xuống.
Tuprông Nim hầm hừ nhìn về phía Mar Ung.
“Tốt nhất là có thể sửa được! Nếu không, hậu quả của ngươi không phải chỉ là biến khỏi đây đâu!”
Mar Ung bình thản không nói gì, bởi đơn giản Quân chính là chủ nhân của ông ta! Quả nhiên không ngoài dự đoán, pháp trận sáng bừng lên, linh khí khắp nơi cuồn cuộn đổ về. Không gian bên trong pháp trận dường như có thể nhìn thấy từng dòng linh khí đủ màu đang lượn lờ.
“Xong rồi! Mấy vị có thể thử!”
Quân phủi đít đứng dậy. Tuprông Nim vẫn là kẻ hung hăng nhất chạy tới, thò một tay vào bên trong, nét mặt mừng rỡ.
“Linh khí nồng đậm hơn ít nhất năm lần! Haha! Tốt lắm! Tốt lắm!”
“Nếu mọi chuyện đã xong thì ta nên tính công rồi nhỉ!”
Quân nói xong liền phất tay, tức thì từ bốn góc của trận pháp bay ra bốn cái trận bàn. Pháp trận cũng ngay lập tức dừng vận chuyển, linh khí tán đi sạch sẽ.
“Ngươi muốn làm gì?” Tuprông Nim giận dữ.
“Chẳng lẽ ngươi muốn tranh giành Tụ linh trận!” Khư Tloc gằn giọng.
“Ta đúng là có ý muốn giữ lại pháp trận này! Khống biết ý các vị thế nào!”
“Không thể! Dù ngươi có là Thượng nhân thì cũng vậy thôi!” Y Lăng xen vào.
Quân cười nói.
“Các vị nghe ta nói hết! Ta chỉ có một yêu cầu. Đó là giữ nguyên mọi thứ cho tộc Karee, kể cả mỏ khoáng. Đổi lại, ta sẽ đưa ra một lợi ích mà tin rằng các vị không nỡ chối từ!”
“Là cái gì?”
“Một Tụ linh trận khác cho mỗi tộc thì sao?”
Lời này quả nhiên đã khiến ba người kia động tâm. Tụ linh trận thực tế không phải quá khó bố trí, nhưng muốn hiệu suất cao thì không dễ. Hơn nữa với điều kiện trên thảo nguyên, tìm được một người am hiểu bố trận khá khó khăn. Cho nên cả tộc mấy ngàn người mà chỉ có hai, ba người hiểu biết mà thôi.
Quân nói tiếp.
“Các vị xem, Tụ linh trận này ai cũng muốn, dù thuộc về kẻ nào thì hai người còn lại cũng không phục, ắt tìm cách quấy rối. Còn nếu chia đều thì một năm chỉ dùng được bốn tháng. Hơn nữa ai sẽ là người đứng ra quản lý, canh gác? Chi bằng mỗi tộc có riêng cho mình một Tụ linh trận chẳng phải tốt hơn nhiều hay sao?”
Khư Tloc nghe xong liền cho ý kiến.
“Lời này không phải là không có lý. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để thuyết phục ta. Một mình tộc Karee độc chiếm là quá phận rồi!”
“Ta không định giữ làm của riêng, cũng biết không đủ sức để gữ. Thay vào đó sẽ công khai mang nó đi kinh doanh. Bất cứ ai muốn dùng đều phải trả tiền. Lợi nhuận chúng ta bốn, các vị mỗi người hai. Về phần này còn muốn nhờ ba tộc ra mặt một chút…”
“Muốn ta làm bảo vệ cho các ngươi? Cả vùng Ngoại này chưa ai dám to gan như vậy!”
“Haha! Không cần như thế. Các vị chỉ cần lên tiếng đồng thuận, rồi để vài chục người ở đây lấy lệ là đủ rồi. Thế này đi, lợi nhuận chia đều bốn bên. Hợp tác vui vẻ ai cũng có phần, so với tranh giành dù có thắng cũng là thắng thảm, hơn nữa còn gieo thù hận trong lòng đối phương, tương lai hậu hoạ khôn cùng!”
Quân cười cười. Đánh nhau cuối cùng vẫn là vì lợi ích mà thôi. Hắn đã vẽ ra một cái bánh thơm, đều là lão già đầu chắc sẽ biết cân nhắc.
Y Lăng có vẻ đã xuôi xuôi, mà Tuprông Nim vốn cậy mạnh thì vẫn còn có ý muốn ăn cả. Cán cân nghiêng về bên nào phải trông chờ và Khư Tloc mà thôi.
“Ta đồng ý với vụ làm ăn này. Nhưng có một điều kiện nữa. Ở đây có Tụ linh trận thì chắc chắn sẽ còn những thứ khác. Chúng ta phải kiểm tra xung quanh trước đã!” Ông ta nói.
Quân mỉm cười gật đầu đồng ý, trao ba cái trận bàn cho ba người tộc trưởng.
“Ai có trận bàn sẽ khởi động được pháp trận. Nếu các vị muốn cho người tới đây tu luyện thì cứ tự nhiên.”
…
Trong vòng nửa tháng, ba tộc cùng nhau phá hầm đào đất suốt ngày đêm, quả nhiên kiếm được một số thứ đồ giá trị và vài loại khoáng thạch quý hiếm. Ngoài ra không tìm thấy kho tàng nào khác.
Bọn họ đến lúc đó mới chính thức đồng ý thoả thuận, mỗi tộc cử ra năm mươi người tới đây phòng vệ.
Bấy giờ Quân mới thở phào một hơi. Tranh giành lợi ích thật sự căng thẳng. Nếu không phải hắn có gan dám qua mặt bọn họ, đồng thời chứng minh được bản lĩnh của mình thì đã bị đá đít từ lâu rồi.
…
Tuprông Nim, Y Lăng, Khư Tloc cùng nhau rời khỏi tộc Karee. Bỗng nhiên Khư Tloc nói.
“Hai người các ngươi đến chỗ ta nói chuyện một chút đi!”
“Đến làm gì?” Tuprông Nim hỏi.
“Vì chuyện của tộc Karee. Các ngươi không thấy tên Thượng nhân kia vô cùng kỳ lạ hay sao. Thực lực không nói nhưng luyện dược, luyện khí, trận pháp đều biết. Nếu để yên chẳng mấy chốc bọn chúng sẽ vượt mặt chúng ta!”
“Ngươi nói đúng! Trước đây vì nể mặt nên mới đồng ý, ai ngờ lại sinh ra mầm hoạ như vậy! Nhưng không thể không nói hắn đã mang lại lợi ích không nhỏ cho chúng ta!” Y Lăng nói.
“Vì thế nên ta mới mời hai ngươi đến nói chuyện!”
Ba Tộc trưởng đổi hướng nhằm tộc Đing mà đi tới.
…
Còn lại Quân, Mar Ung và Tmoong Rung ở lại trong hầm khoáng. Mar Ung tươi cười.
“Thượng nhân quả nhiên lợi hại.”
Tmoong Rung lúc trước quy thuận vì sợ Điện Tư tế, vốn trong lòng không phục. Nhưng qua nhiều lần chứng kiến bản lĩnh của Quân, đặc biệt là lần này có thể hoá nguy thành an, lấy sức một người đẩy lui ba tộc, còn tạo ra một vụ làm ăn kiếm lợi thì ông ta biết đã chọn đúng nền văn minh rồi! “Thượng nhân, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây!”
“Tranh thủ lúc quân lính chưa đến, chúng ta đi đào vàng?”
“Đào vàng? Là cái gì?” Tmoong Rung kinh ngạc.
Quân chỉ cười, dẫn cả hai đến chỗ một khối đá rất lớn. Hắn lại lấy ra một cái trận bàn rồi khởi động. Tức thì tảng đá nứt ra để lộ một thông đạo tối đen. Tmoong Rung còn chưa hết bất ngờ thì đã bị kéo xuống dưới.
Mar Ung thấy thế liền đắc ý.
“Trước đó ta đã dẫn người khảo sát hết xung quanh, phát hiện ra còn kho tàng này. Thượng nhân đã đến lập trận che mắt. Đám người kia nếu biết một đống tiền vừa vụt khỏi tay không biết sẽ thế nào! Haha!”
Tmoong Rung há miệng giơ ngón tay cái.
“Lợi hại! Lợi hại! Vậy mà ngươi lại giấu cả ta!”
“Càng ít người biết càng tốt. Chẳng phải bây giờ kéo ngươi đi cùng rồi sao?”
Quân chỉ cười không nói gì. Nếu là kho tàng nhỏ thì hắn cũng kệ cho ba tộc tranh giành. Nhưng cái này lớn quá, nếu đào ra khai thác nhất định không giấu được, đến lúc đó lại sinh rắc rối.
Đường hầm dẫn vào kho tàng này khá hẹp và tối, xung quanh đầy vết nứt nẻ, thậm chí có chỗ vỡ toác như bị ai đó cố ý đập phá. Sau khi vượt qua nhiều đống đổ nát thì đã tới rồi!
Trước mặt bọn họ là hàng đống linh thạch hạ phẩm và trung phẩm đã qua xử lý. Ngoài ra còn có năm chiếc rương lớn vứt lăn lóc mỗi nơi một cái. Quanh hang có rất nhiều khối kim loại hoen gỉ và pháp khí hỏng hóc vứt lung tung.
Cả ba không khỏi mừng rỡ. Chỉ riêng số linh thạch bên ngoài đã đủ cho bọn họ dùng vài chục năm rồi.
Còn năm chiếc rương thì có phong ấn bảo vệ, tuy lợi hại nhưng trải qua thời gian ăn mòn, không khó để phá giải.
Rương thứ nhất toàn là linh thạch thượng phẩm. Có đến mấy ngàn viên. Tmoong Rung ôm cái rương mà miệng rộng đến mang tai.
Rương thứ hai chứa đan dược, nhưng một phần đã hỏng. Tuy nhiên số còn lại cũng được mấy trăm viên.
“Cái này…hình như là Cường hồn đan giúp tăng mạnh linh thức. Còn có Tụ khí đan tăng nội lực, Kim cốt đan, Ngọc tuỷ đan bồi bổ thân thể. Đây là Tích thọ đan kéo dài tuổi thọ!!!”
Tmoong Rung run run, hai hàng nước mắt chảy ra sung sướng.
“Nhìn lão già ngươi kìa! Không ra thể thống gì cả!”
Mar Ung liếc mắt bĩu môi ra bộ. Tmoong Rung chẳng thèm để ý, chạy ngay tới chỗ Quân.
“Thượng nhân…Thượng nhân! Sau này ta nhất định sẽ đi theo ngài, tuỳ ngài phân phó! Hehe!”
Quân cười.
“Được rồi! Còn ba cái rương nữa mở nốt ra xem!”
Tmoong Rung vội vã làm ngay.
Cái rương thứ ba chứa nhiều sách cổ, có cái đã mục nát. Quân lấy một cuốn lên xem thì thấy đều là ghi chép về các sự kiện trong lịch sử và vài điển tịch xa xưa…
Cái rương thứ tư mở ra, đập vào mắt là hơn trăm quyển trục, sách, ngọc giản…Tất cả đều là pháp quyết!
Mar Ung và Tmoong Rung mừng rỡ lật vội ra kiểm tra. Có đến chín phần là pháp quyết Hoàng giai. Số còn lại có hơn mười cuốn đẳng cấp Huyền giai hạ phẩm và trung phẩm.
Cuối cùng cái rương thứ năm lại trống không làm cả ba không khỏi hụt hẫng. Nhưng số tài nguyên thu được đã là quá mức phong phú so với tưởng tượng của bọn họ rồi.
Quân nhìn xung quanh, nhìn cả lên trần hang và thành vách xung quanh, phát hiện ra giống như lối vào, chúng đều có rất nhiều dấu vết bị tàn phá cùng những tàn tích của các pháp trận cổ.
“Ở đây từng có một trận hỗn chiến!” Tmoong Rung nhận xét.
“Không sai! Đây dường như đúng là một kho tàng của tông môn cổ!” Mar Ung gật gù.
Quân không nói gì. Hắn đang tưởng tượng ra cảnh một tông môn bị đánh giết, kẻ thù xông vào bảo khố cướp đồ nhưng lại bị pháp trận vây hãm, cuối cùng tất cả đều hoá thành cát bụi, chỉ để lại những tàn tích hoen gỉ theo thời gian…
Đột nhiên, Thượng nhân đăng bên trong người hắn loé sáng. Hắn nheo mày một cái rồi quay sang nói với Mar Ung.
“Các ngươi nhanh chóng dọn sạch mọi thứ. Sau đó đánh sập căn hầm này, tốt nhất là làm như có vụ tai nạn, tuyệt không để lộ ra bất cứ điều gì.”
…
Quân trở về phòng của mình, lấy chiếc đèn ra lẩm bẩm.
“Lễ Tế thần…sắp bắt đầu rồi!”
.........
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chương