“Ngươi có định tham gia Lễ Tế thần không?” Bách lão hỏi.
“Ta đúng là không muốn tham gia thật! Kể mà có thể ung dung sống ở đây thì tốt!”
“Thấy ánh mắt của ba tên kia chưa? Sự xuất hiện của ngươi mặc dù đem lại lợi ích nhưng đồng thời cũng uy hiếp đến địa vị của bọn họ. Sớm hay muộn sẽ có chuyện xảy ra. Ngươi không thể tránh khỏi đâu!”
“Chẳng lẽ ở thế giới này không thể sống một cuộc sống bình thường hay sao?” Hắn cười khổ.
“Con đường này chỉ có một chiều, đã đặt chân lên thì phải tiến bước, không thể quay đầu. Trừ phi ngươi gạt bỏ hết mọi thứ, tự phế tu vi biến mình thành kẻ tầm thường! Nhưng ngươi xem, có kẻ phàm tục nào không bị cuộc chiến của tu sĩ cuốn vào?”
Quân không thích đấu đá, hắn thích dĩ hoà vi quý. Với hắn lợi ích hài hoà là cách tốt nhất để giải quyết một vấn đề.
Nhưng đó là khi mọi thứ công bằng và tất cả đều bị ràng buộc bởi khuôn phép, khuôn phép đó là pháp luật, là đạo đức…
Còn ở đây, thứ luật pháp tối cao chính là nắm đấm. Ta mạnh hơn ngươi, lời ta là mệnh lệnh.
Người không phục? Ta đánh cho đến khi ngươi phục.
Chết cũng không phục? Vậy ta không những thành toàn cho ngươi mà còn thành toàn cho cả gia tộc của ngươi, cả môn phái ngươi, tất cả bạn bè của ngươi.
Thứ lợi ích to lớn nhất không gì ngoài lợi ích bản thân!
Quân tưởng rằng đã tìm được một chốn yên bình, muốn ngả lưng sau những tháng ngày vất vả. Nhưng ngẫm kỹ lại, mọi người đối xử tốt với hắn không phải vì bọn họ tốt, mà vì hắn có địa vị, có lợi ích.
Khi ngươi yếu đuối, ngươi muốn dĩ hoà vi quý thì người ta khinh thường nghĩ ngươi hèn nhát sợ chết, càng lúc càng chèn ép. Còn khi ngươi đủ mạnh, người ta lại tôn sùng cho ngươi là kẻ khiêm nhường hiểu đạo lý…
…
Hắn thở dài một hơi rồi nói.
“Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Vậy thì chỉ có cách đấu với gió mà thôi!”
“Cuối cùng cũng nghĩ thông rồi!” Bách lão cười.
“Đúng vậy! Nhưng ta cảm thấy mình đã đạt đến giới hạn! Dường như đang tồn tại một rào cản vô hình ngăn ta thăng tiến!”
“Hừ! Thực lực của ngươi đã vượt quá xa đồng cấp. Giống như khi trèo lên đến đỉnh núi thì không còn tìm thấy đường để leo lên nữa!” Bách lão bĩu môi.
“Vậy ông nghĩ nếu đánh nhau với Hoàng giai thì có mấy phần thắng?”
“Ngũ đẳng không thành vấn đề. Lục đẳng năm phần. Thất đẳng khó nói. Còn Hoàng giai đỉnh phong thì không có cơ hội!”
“Vậy sao?”
Quân hơi ngạc nhiên. Trước đây hắn đã va chạm với không ít cao thủ Hoàng giai, cả yêu lẫn người. Bây giờ thực lực đột phá, tự tin của hắn cũng tăng lên rất nhiều. Hắn cho rằng dù đấu với cao thủ Hoàng giai thất đẳng vẫn không thua kém.
Bách lão điềm nhiên nói.
“Đối với tu sĩ thì tu vi là nền tảng, nhưng trong thực chiến tu vi lại chỉ chiếm ba phần. Một đứa trẻ cầm dao cũng giết được người lớn. Đó là còn chưa kể đến kinh nghiệm, chiến ý, khả năng thích nghi lợi dụng hoàn cảnh…Nói chung dù vượt trội về mọi mặt thì chỉ cần sơ sẩy một tích tắc là đủ để nghịch chuyển thắng bại!”
Quân hiểu điều đó bởi những trận chiến của hắn hầu hết đều thắng hiểm, dựa vào pháp khí cao cấp hoặc đấu pháp vượt trội, ăn nhau chỉ ở một tích tắc đối phương sơ hở khinh địch.
“Tuy vậy, nếu ngươi cậy nhờ có nhiều bảo vật trên người thì đã nhầm. Một tu sĩ có tu vi cao chứng minh điều gì? Thứ nhất, hắn có đủ nền tảng để thi triển nhiều loại thủ đoạn mạnh mẽ mà ngươi không thể. Giống như ngươi vậy, ai có thể nghĩ rằng một Võ giả lại đủ nội lực để sử dụng Huyền giai đấu pháp? Đó chính là điểm chết người!”
Quân chăm chú lắng nghe. Bách lão nói tiếp.
“Thứ hai, chứng tỏ hắn được bồi dưỡng chu đáo hoặc có cơ duyên của mình! Nếu là tự thân vận động thì chắc chắn đã trải qua không ít lần vào sinh ra tử, tâm tính kiên định, thực lực không thể coi thường. Còn nếu là do được một thế lực bồi dưỡng thì đương nhiên bảo bối trên người không thiếu, thủ đoạn bảo mệnh tầng tầng lớp lớp…”
Quân lại cười. Cái này cũng giống y như hắn vậy.
“Thứ ba. Tu vi càng cao thông thường sẽ sống càng lâu, đi càng nhiều, học càng rộng, hiểu càng sâu, kinh nghiệm chiến đấu cũng sẽ không ít! Cho nên ngươi tự tin là tốt, đối đầu với kẻ địch nếu sợ hãi thì chính là thất bại. Nhưng không được vì thế mà tự phụ. Ngươi có bài tẩy thì đối phương cũng có hậu chiêu. Không bao giờ được phép khinh địch!”
“Do vậy trước tiên ngươi vẫn phải nâng cao tu vi của mình. Đứng trước thực lực tuyệt đối thì mọi thủ đoạn đều là vô nghĩa!”
Quân thừa nhận tất cả điều Bách lão nói. Ví như khi hắn bị Điền Phong xuyên một mâu, bị Chu Hồng đập như con, hay khi chỉ đỡ một chưởng tuỳ ý của Tmoong Rung đã sấp mặt.
“Ta bây giờ đã đạt đến Võ giả đỉnh phong. Liệu có nên xung kích Hoàng giai vượt qua rào cản?” Quân nghĩ ngợi.
Bách lão bay lượn một hồi rồi nói.
“Ta thấy công pháp của ngươi rất kỳ lạ, ẩn chứa sức mạnh cực kỳ to lớn. Ngươi mới luyện đến tầng thứ tư mà nội lực đã ngang với Hoàng giai ngũ đẳng. Vậy theo lý mà nói, luyện đến tầng sáu sẽ so được với Hoàng giai thất đẳng…Thế thì tầng bảy, tầng tám sẽ thế nào? Không biết nếu đại thành chín tầng thì có thể đánh được với Huyền giai không?” Bách lão có vẻ háo hức.
“Haha! Dùng thân Võ giả này để đấu với Hoàng giai, Huyền giai! Không biết là chúng ta ngu ngốc hay đối phương sẽ khinh địch!”
Quân cười.
“Lâu rồi không ra ngoài! Đi vận động một chút nào!”
…
Trước một bãi đất trống rộng rãi, hắn cùng với Đồ Huyết đang đứng đối diện nhau, bên ngoài là Mar Ung.
“Chủ nhân muốn đánh thế nào đây?” Đồ Huyết hỏi.
“Đánh cật lực!”
“Thuộc hạ tu luyện Hàng Long khí công mấy tháng đã ngưng tụ ra được Hàng long khí, hôm nay mang nó ra thử sức!”
Đồ Huyết vừa nói xong liền vận khí, tức thì bên ngoài cơ thể nổi lên một lớp sương khói màu bạch kim, trông xa lấp lánh như phủ bạc lên cơ thể.
Quân thấy thế liền vận ra Kim cang cương khí bao bọc cánh tay phải.
“TOÁI KHÔNG QUYỀN!!!”
Đồ Huyết và Quân cùng lúc đấm ra hai quyền sở trường. Lực đạo khổng lồ nén không khí xung quanh thành những vụ nổ đùng đoàng. Ngay dưới chân bọn họ mặt đất đã bị cày nát thành hố sâu.
Quân lùi lại ba bước, cương khí tan nát, cánh tay phải đau nhức đến cả xương. Quả nhiên Hàng long khí cương mãnh hơn Kim cang cương khí, khiến cho Toái không quyền mạnh lên bội phần.
Đồ Huyết hứng khởi nói.
“Hàng long khí này rất hữu dụng. Khi phát thì kình lực hùng hậu, cứng rắn như thép. Khi thu thì uẩn dưỡng trong cơ thể, tự động luân chuyển rèn giũa kinh mạch, tăng tiến nội lực.”
Quân gật đầu nói lớn.
“Rất tốt. Chúng ta đánh tiếp!”
Lần này hắn không chỉ vận ra Luyện thể thuật cường hoá cơ thể, mà bên tay trái còn hiện lên một đốm lửa đỏ, tay phải hoá thành lam băng.
Hai bên tiếp tục lao vào giáp lá cà. Từng cú đấm thô bạo được tung ra va vào nhau chan chát.
Đánh nhau hơn trăm quyền, Đồ Huyết vươn mình hoá thành dạng bán yêu, sức mạnh tăng vọt đấm lui Quân lại hơn mười bước. Hắn nhanh chóng đạp Lăng vân bộ bay lên rồi áp sát, thừa cơ quật ngã được Đồ Huyết xuống đất.
Nhưng đột nhiên từ bên trong người Đồ Huyết vang lên một tiếng thú gầm man rợ khiến Quân giật mình, cảm giác như bị đánh mạnh vào đầu. Hắn vội vã huy động linh thức nhanh chóng tỉnh táo lại rồi nhảy lùi ra xa kinh ngạc.
“Đây là đấu pháp gì? Hình như chưa thấy ngươi dùng bao giờ!”
“Chủ nhân! Sau khi ngưng tụ ra Hàng long khí, thuộc hạ phát hiện nó có thể cộng hưởng với những mảnh ghép yêu thú trên người, dồn nén chúng lại rồi bộc phát ra ngoài dưới dạng sóng âm giống như tiếng gầm, đồng thời tiêu hao hết lượng Hàng long khí trong cơ thể. Đây là lần đầu tiên thuộc hạ sử dụng, chỉ là uy lực hình như không lớn lắm…” Đồ Huyết thành thật.
“Không lớn lắm!!!”
Quân suýt nữa ngã ngửa. Thức hải của hắn là bao nhiêu chứ, là Khai hải cảnh ba vạn mét. Có thể dựa vào một tiếng gầm khiến hắn giật mình mất nửa giây, thì nếu như người khác chẳng phải quay đơ ra rồi sao? Hắn vui mừng giơ ngón tay.
“Tốt! Tốt! Không đánh nữa, thế này là đủ rồi!”
Sau đó hắn quay lại phía Mar Ung.
“Ngươi có thu hoạch gì không!”
“Chủ nhân! Thuộc hạ đã luyện hóa được bốn loại độc yêu, có thể tuỳ ý biến thân không gặp vấn đề gì. Nhưng đó cũng là giới hạn mà thuộc hạ có thể đạt đến. Chờ sau khi đột phá được Huyền giai sẽ phải tìm một công pháp phù hợp để tu luyện!”
Vừa dứt lời, Ma Ung vận sức, biến thân thành hình dáng của loài bò sát với chiếc đuôi dài nhọn hoắt y như lần trước. Điểm khác biệt duy nhất chính là đôi mắt, trong suốt, linh hoạt và cực kỳ tỉnh táo.
Nói chung là trông vẫn…khá xấu, nhưng nhìn rất lực.
Đồ Huyết bên cạnh thấy thế bỗng nhiên nổi máu nóng.
“Chủ nhân! Để thuộc hạ đấu với Mar Ung một trận!”
“Haha! Tới đây đi!”
Mar Ung phấn khởi nói, lè chiếc lưỡi dài liếm một vòng quanh miệng. Chắc lão cũng ngứa tay ngứa chân, muốn thử sức mình lắm rồi.
Hai con “quái vật” nửa người nửa yêu lập tức xông vào đấm đá cắn xé làm kinh động cả một vùng…
…
Quân ngồi phía trước một chiếc đỉnh, bên trong là rất nhiều nguyên liệu luyện khí đang nóng đỏ. Hắn cần phải có pháp khí của mình. Khẩu súng là vũ khí bí mật, không thể tuỳ tiện mang ra ngoài được.
Cân nhắc đi cân nhắc lại, hắn quyết định rèn thương, thứ pháp khí quen tay từ lâu.
Hiện giờ với khả năng và điều kiện hiện tại, luyện pháp khí cực phẩm khó có thể thành công. Pháp khí thượng phẩm là phù hợp nhất rồi. Ây vậy mà phải mất đến cả tháng hắn mới có thể hoàn thành.
Trong quá trình luyện khí, hắn còn dùng cả băng chủng và hoả chủng của mình truyền vào bên trong, giúp cho trường thương không chỉ mang Kim nguyên lực dồi dào mà còn ẩn chứa cả Băng hoả chi lực.
Thương luyện thành. Mũi thương ánh xanh nhọn hoắt, thuôn dài sắc lạnh. Ngù thương bện từ mấy sợi lông của Tiểu U. Cán thương vừa cứng rắn vừa đàn hồi, dọc thân có những hoạ tiết dạng ngọn lửa li ti, vừa để trang trí, vừa để chắc tay khi sử dụng.
Quân cầm lên múa vài đường. Không giống như Ngân thương trước đây là đoạt được, cây thương này hắn tự luyện cho mình nên dùng thuận tay lắm.
Hắn hài lòng, ngắm nghía một hồi.
“Đây là pháp khí đầu tiên ta thực sự dồn tâm huyết để luyện chế. Nó sẽ cùng ta sinh tồn ở thảo nguyên La Lung này. Vậy gọi nó là Kinh La!”
“Kinh La? Cái tên gì nghe củ chuối thế!” Bách lão bĩu môi.
Quân chỉ cười không nói, cái lão già này tính tình nhiều khi dở dở ương ương, hắn không thèm chấp.
Sau đó hắn đi đến một khu vực bí mật trong tộc Karee được bảo vệ bằng rất nhiều lớp pháp trận. Bên trong Mar Ung đã chờ sẵn, vừa thấy hắn, ông ta liền chắp tay.
“Chủ nhân! Đã bố trí xong Tụ linh trận!”
Quân nhìn ngắm hài lòng. Trong thời gian bận luyện khí, hắn đã giao cho Mar Ung và Tmoong Rung tìm nơi kín đáo để xây dựng nên Tụ linh trận.
Tụ linh trận này được hắn và Bách lão cải tiến, chất lượng so với mấy Tụ linh trận hắn lập cho ba tộc kia tốt hơn rất nhiều, tối đa có thể tăng gấp mười lần linh khí trong thiên địa.
Quân chậm rãi bước vào bên trong, từng vòng pháp trận sáng lên rực rỡ, linh khí từ khắp nơi cuồn cuộn đổ về như thác lũ tràn vào đan điền của hắn…
.........
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chương