Mộng Khiết cảm giác như hô hấp bị đóng băng, mỗi đợt hít thở lại khiến trái tim đau nhói.

Trong lòng rõ ràng bản thân bị oan ức, nhưng lại không có cách nào chứng minh được cho người kia thấy, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả chứng cứ đổ lên đầu mình.

Ngang nhiên trở thành người đàn bà ti tiện, quyến rũ người chú của mình lên giường để đạt được những mục đích sai trái...

"Chú.. Chú nói gì vậy, Tiểu Khiết không nghe rõ..."

Mộng Khiết không muốn tin vào sự thật, đôi mắt mơ hồ nhìn về phía người đàn ống

Cố Thừa Trạch lại tàn nhẫn, tát cho cô một gáo nước lạnh. Không nói thêm gì, mặc quần áo xong liền quay lưng rời đi, bước chân nhanh đến mức cô cũng không kịp ngăn cản.

Bỏ lại Mộng Khiết ngây ngốc ngồi trên giường, cô chưa thể đứng dậy ngay, đêm qua bị hắn đè ra làm tình mạnh bạo như vậy. Huống hồ gì đây còn là lần đầu của cô...

Trước đây Mộng Khiết đã từng nghĩ, nếu sau này cô lớn lên. Hi vọng lớn nhất sẽ được trao thân cho người đàn ông mà cô yêu nhất!

Nhưng hiện tại, ước mơ ấy lại hoàn toàn vụn vỡ trong sự nghi ngờ của người chú dành cho cô.

Cảm giác đau nhói, trống rỗng từ giữa hai chân truyền đến. Nước mắt không rõ lí do vì sao, tuôn rơi mãi không ngừng, khóc nhiều đến mức cả hai mắt đều cảm thấy nhói đau.

Cố Thừa Trạch rời khỏi biệt phủ 3 ngày, trong ba ngày đó, không có đêm nào Mộng Khiết được ngủ yên.

Cứ hễ mỗi lần cô nhắm mắt, đều mơ thấy hắn dùng ánh mắt căm hận nhìn về phía cô. Vĩnh viễn không hề thay đổi...

Bản năng của phụ nữ, đôi khi cực kỳ cứng rắn. Có thể chịu được bất kỳ tổn thương nào mà thế giới này mang lại, bên ngoài mạnh mẽ, nhưng bên trong lại luôn hi vọng sẽ có một ai đó ở bên khi họ cảm thấy đau khổ nhất.

Trải qua một đêm xuân, đối với người đàn ông chỉ như một bữa ăn, không hơn không kém.

Trái ngược lại với phụ nữ, mất đi lần đầu. Trao thân cho người đàn ông mà họ yêu nhất, sự tự khắc nảy sinh cảm giác muốn ỷ lại đối phương, sẽ càng muốn được yêu thương nhiều hơn.

Hạnh phúc đơn giản như vậy, người bình thường như Mộng Khiết lại chẳng thể có được.

Cố Thừa Trạch lăn lộn trong thế giới ngầm, căm hận nhất là ai đâm sau lưng mình. Lừa hắn để đạt được mục đích...

Vậy nên hiện tại, Mộng Khiết càng hiểu hơn, hắn có lẽ đang rất hận cô.

Căm hận... Đến tận xương tủy!

...

Đêm nay, hắn lại không về.

Mộng Khiết nhớ trước kia dù hắn bận đến cỡ nào, cũng sẽ ráng thu xếp về với cô ít nhất 3 ngày một lần. Vậy mà hiện tại đã hơn một tháng, Cố Thừa Trạch vẫn không về lại biệt phủ, dù rằng mỗi đêm cô đều đặt hi vọng hắn sẽ xuất hiện.

Gọi điện hay nhắn tin hàng trăm cuộc gọi, hắn đều không bắt máy. Cũng không một lời hồi đáp!

Có phải hắn vẫn chưa tha thứ cho cô? Kể cả khi chuyện này không phải cô làm ra?

Cổ họng Mộng Khiết chua xót, muốn đi kiếm chút nước uống. Mấy ngày qua cô ăn rất ít, rõ ràng là ăn không vô, cho nên cơ thể gầy đi không ít.

Đi ngang phòng bếp, từ bên ngoài cô hoàn toàn có thể nghe rõ những lời bàn tán về bản thân.

Toàn là châm chọc, chế giễu cô vì bất kỳ lý do nào, đều có thể dùng cách dơ bẩn để leo lên giường cùng ông chủ của bọn họ.

Gương mặt Mộng Khiết vô cảm, đơn giản vì mấy lời nói thất thiệt này cô đã nghe không ít. Báo đài đưa tin rầm rộ, tuy đã bị thế lực của Cố Thừa Trạch dẹp bỏ không ít, nhưng nó vẫn luôn tồn tại.

Bạn thân Mộng Khiết không tin, một người thuần khiết như cô lại có thể làm ra những chuyện đáng kinh tởm như vậy.

Cô ấy ra sức nói giúp cô, có điều kết quả vẫn như cũ.

Cũng phải thôi, một người không tiền tài, nào có đủ sức để thay đổi trắng đen.

Nhưng mọi chuyện ở ngoài kia, họ nói về cô như thế nào, Mộng Khiết đều không quan tâm.

Miễn là chú không nghĩ cô như vậy, không tàn nhẫn bỏ rơi cô...

Mộng Khiết đã rất biết ơn rồi.

Chỉ là...

Bây giờ, chú ơi... Chú đang ở đâu?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện