Chương 1537: Di Nguyện Cuối Cùng
Sau chút thời gian, tổ đội đi đến thuyền đảo quen thuộc mà mang cung điện đá trắng – Đền Thờ Hoàng Hôn. Sunny đã dưới mái nhà của nó đủ lâu để có chút hoài niệm khi nhìn thấy nó. Đó là nơi mà cậu và Nephis đều đã cảm thấy hi vọng và dè chừng trước lần đầu tiên gặp gỡ nữ tiên tri của Thất Sủng, chỉ để gặp được Cassie thay vào đó.
Hai cận vệ Vượt Bậc của cô gái mù đang chờ đợi họ ở lối vào đền thờ. Không như những cư dân khác, họ không thay đổi nhiều lắm. Cả hai đúng là trông trẻ hơn nhiều, nhưng mà vẫn trưởng thành và trầm mặc. Gương mặt bình tĩnh của họ không để lộ bất cứ cảm xúc gì khi cúi thật sâu chào Cassie, nhưng mà cậu có thể cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc và sự tôn kính trong ánh mắt họ.
Bất chấp điều đó, hai chiến binh già dặn vẫn mang theo những biểu tượng rùng rợn của nghĩa vụ không chỉ bảo vệ phu nhân họ khỏi mọi nguy hiểm, mà còn bảo vệ thành phố khỏi phu nhân, nếu cần. Người phụ nữ cầm một thanh kiếm to đã rút ra khỏi vỏ, còn người nam thì cầm một sợi dây lụa màu đỏ sẫm.
Cassie ấm áp chào hai người họ, không hề chú ý đến những công cụ mà được chuẩn bị để kết liễu tính mạng cô.
Sau đó, tổ đội được đưa vào một đại sảnh nơi một bữa tiệc đã được chuẩn bị. Những thủ lĩnh của những lực lượng trong thành phố đều tập trung ở đây, chờ đợi người chủ trì vừa mới quay trở lại – và những nhà vô địch mà cô đã mang trở lại từ hành trình.
Vài giờ kế đến là khá tẻ nhạt đối với Sunny. Cậu tận hưởng thức ăn và đồ uống trong lúc im lặng nghe họ nói chuyện.
Họ đã rời khỏi Thất Sủng gần tám tháng. Khoảng một tháng được dùng để đi đến Đảo Aletheia, ba hay bốn tháng nữa để thoát khỏi nó, một tháng để đến Chạng Vạng, và hai tháng cuối là để trở lại.
Trong thời gian đó, thành phố đã di chuyển xuôi dòng sau khi nhận được tin tức nữ tiên tri Ô Uế và đám thủ hạ Chết Chìm của bà ta đã bị loại bỏ. Không có đợt tấn công lớn nào kể từ lúc đó, và mặc dù những chiến binh Thức Tỉnh có nghĩa vụ bảo vệ Thất Sủng – và vài Bậc Thầy, bao gồm hai cận vệ điếc kia – đã chiến đấu với nhiều Sinh Vật Ác Mộng lang thang.
May mắn là, chúng chỉ là đám sinh vật hoang dại, chứ không phải những đội quân Ô Uế. Những người bảo vệ thành phố đã có thể chém giết hoặc đánh đuổi đám quái vật đi mà không để chúng gây tổn thương những thuyền đảo.
Thất Sủng quả là đã tốt hơn nhiều so với lần đầu tiên Sunny và Nephis đến đây. Đó đã có thể nhìn ra trên đường đến đền thờ, chỉ từ những hoạt động và công việc tu sửa mà họ đã để ý thấy trên đường. Thành phố cảm giác...đã khôi phục sức sống. Những báo cáo từ những thủ lĩnh của thành phố chỉ xác nhận thứ mà họ đã biết.
Cassie có vẻ thỏa mãn khi nghe Thất Sủng, thứ mà cô đã một mình chăm lo cả một năm, đang rất tốt. Một nụ cười tươi sáng hiếm thấy hiện lên mặt cô, khiến Sunny nhơ sđến cô gái mù đã từng chân thành và có trái tim mềm mại cỡ nào...một thời gian rất lâu trước kia.
Sau đó, cô chia sẻ câu chuyện về hành trình của họ – ít nhất là một phiên bản đơn giản hóa và phóng đại – cho những thủ lĩnh của Thất Sủng.
Rồi đến phần mà mọi người đã nín thở chờ đợi. Không lãng phí thêm thời gian, Cassie tuyên bố là cô sẽ sớm lại rời khỏi. Lần này, để dẫn nhóm Người Ngoài mà cô đã tập trung đi tấn công Bờ Vực và loại bỏ lời nguyền rủa của Ô Uế đối với Dòng Sông Vĩ Đại một lần và mãi mãi.
Những người có mặt trong sảnh có vẻ choáng váng khi nghe vậy. Họ không chỉ khó khăn nhìn nhận một việc như vậy là có thể xảy ra, họ cũng giật mình và đau lòng khi nghe nói phu nhân của họ sẽ rời khỏi chỉ vài ngày sau khi quay về nhà từ một hành trình dài và gian nan.
Nhưng không có cách nào khác cả. Tổ đội quyết tâm chỉ ở lại Thất Sủng thời gian cần thiết để làm những tu sửa đơn giản với Phá Xích – nhiều nhất là một tuần.
Không cần phải ở lại lâu hơn. Như vậy sẽ chỉ cho Tra Tấn – kẻ cũng là một nhà tiên tri mạnh mẽ – thêm thời gian để chuẩn bị chào đón họ.
Hơn thế nữa, thời gian của họ là có hạn.
Bụng bầu của Effie đã gần giai đoạn cuối. Cô đã có thai gần tám tháng rồi...nếu họ cứ chần chừ ở Thất Sủng, thì con của cô rất có thể sẽ sinh ra trên đường đến Bờ Vực.
Không ai biết nếu một đứa trẻ được thụ thai ở thế giới thức tỉnh có trở thành Người Ở Sông hay không, nên họ không muốn mạo hiểm.
“Ta nhìn ra mọi người đang lo lắng.”
Giọng nói của Cassie là mềm mại khi nói với người của mình.
“Và mặc dù mọi người che giấu rất tốt, mọi người cũng sợ hãi rằng sau khi ta rời khỏi lần này, thì mọi người sẽ không bao giờ thấy ta nữa. Sợ đó sẽ là lần vĩnh biệt cuối cùng.”
Cô mỉm cười dịu dàng.
“...Mọi người rất có thể là đúng. Ta có lẽ sẽ không bao giờ quay trở lại.”
Những lời cô nói khiến một sự im lặng chết chóc lắng xuống sảnh. Những người của Thất Sủng đang nhìn nữ tiên tri của họ với biểu hiện phức tạp, một cơn bão cảm xúc dâng lên trong mắt họ.
Sunny đè nén khát vọng thở dài.
Đúng là Cassie sẽ không bao giờ quay trở lại. Cho dù họ có sống hay chết, thì cô sẽ không bao giờ nhìn thấy những người này nữa – bởi vì thắng lợi ở Bờ Vực có nghĩa là kết thúc của Ác Mộng. Một khi Tìm Kiếm Đầu Tiên bị tiêu diệt, tổ đội sẽ trở lại thế giới thức tỉnh.
Và những cư dân của Ác Mộng...thật ra thì, Sunny không biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ. Có lẽ họ sẽ ngừng tồn tại khoảnh khắc Ma Pháp tuyên bố đánh giá của nó.
Cassie hơi lắc đầu.
“Nhưng đó là không sao. Kể cả nếu ta không trở lại, Thất Sủng sẽ tiếp tục tồn tại. Nó đã được bảo vệ bởi ta và những người chị của ta một thời gian dài...nhưng mà không có gì tồn tại mãi mãi trong thế giới này. Một thời gian sẽ đến khi không còn nữ tiên tri nào trong Mộ Ariel cả. Một thời gian cũng sẽ đến khi không còn Người Ngoài nào. Sẽ chỉ còn Người Ở Sông. Đó là mọi người. Mọi người phải mang ngọn đuốc của nhân loại vào tương lai, có hay không có ta. Mọi người phải kiên trì, chịu đựng...và thịnh vượng.”
Cô ngừng một giây, rồi nói thêm, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn:
“Đó là thứ ta trông đợi từ tất cả những người ở đây. Đừng khiến ta thất vọng.”
Nghe lời cô nói, Người Ở Sông có mặt trong đền thờ cúi xuống với biểu hiện nghiêm trang.
Sunny thở dài.
Ma Pháp đúng là một thứ tàn nhẫn. Nó ném họ vào những cơn Ác Mộng và muốn họ thay đổi định mệnh. Nhưng mà thứ họ nỗ lực thay đổi thì chỉ là một ảo ảnh.
Sẽ tuyệt vời đến mấy nếu họ đang ở trong Mộ Ariel thật sự, thay đổi tính mạng của những con người thật sự.
Nhưng tiếc là, thời gian – và định mệnh – không hoạt động như vậy.
Thứ đã xảy ra là đã xảy ra, và không thể thay đổi. Không phải bởi những kẻ trần tục như họ, và không phải trong một Ác Mộng.
...Hay ít nhất, không phải trong một Ác Mộng Thứ Ba.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chương